Chuyển đến nội dung chính

chapter 1: the one with namjoon's denial


kim namjoon thấy mình như cái cây mà anh đặt trên tấm thảm ở căn hộ của mình.
ánh sáng quá chói từ góc này, và sàn nhà dường như là sát anh hơn bao giờ hết. anh nghe thấy tiếng khúc khích quanh nhà ngày một rõ hơn khi anh cố gắng lờ chúng đi. anh nhắm mắt lại.
namjoon, sau khi chuyên tâm nghĩ ngợi và dồn sức tĩnh tâm, cảm thấy mình như loài cây nhện (1) đang chuẩn bị kết thúc vòng đời ngắn ngủi. anh được dạy rằng một vài loài thực vật mọng nước có thể sống khỏe mạnh mà không cần quá nhiều ánh sáng hoặc được chăm sóc trong môn thực vật học vào năm ba - và rồi namjoon ở trên sàn nhà, ước rằng giá mà mình có thể trôi vào vũ trụ và không bao giờ quay lại nữa.
anh rõ ràng không phải loài cây nhện, nghĩ thử xem, anh thấy bản thân mình sống trong kí túc xá đại học, xung quanh là vỏ pizza, những chai nhựa rỗng, và những đôi tất dơ. anh nghĩ về việc này một chút, nghĩ về việc này với một tần suất bình thường thôi.
namjoon không thường xuyên cảm thấy như vậy, anh không hề, nhưng mà -
nhưng mà, anh vừa có một ngày tồi tệ nhất trong đời và điều rõ ràng chứng tỏ rất nhiều thứ bởi anh đã gom nhặt cả ti tỉ thứ kinh khủng trước đây.
năm nhất khi đi hẹn hò và bị leo cây, anh đã khóc đến tận khi yoongi tìm ra thủ phạm và seokjin nghiền nát xe của cậu ta. năm hai khi anh quên mất mình còn bài kiểm tra cuối kì và đi câu cá với hoseok. năm ba khi taehyung đổ nước quả lên chiếc áo trắng của anh ngay trước khi anh chuẩn bị lên nhận cái giải cuốn hút gì đó.
và bây giờ đây,
khi nào? thứ ba, ngày 4, tháng 10, năm 2019. ở đâu? chỗ làm của namjoon. như thế nào? đồng nghiệp của namjoon đã quyết định bật mí một vài thông tin kì lạ về anh trong lúc anh thu dọn đồ đạc.
đấy cũng chẳng phải một tin sốt dẻo gì bởi lẽ rõ rành rành là mọi người đều biết điều mà anh không biết.
"chờ đã", seokjin, bằng cách nào đó, đã hét lên trong lúc đang cười ngặt nghẽo. anh giơ một bàn tay ra ngăn lại câu chuyện đầy kịch tính của namjoon , "jackson?" anh dừng lại để tiếp tục cười và namjoon chẳng hiểu là cái tên hay điệu cười của seokjin làm anh rúm ró cả người.
seokjin cười như thể namjoon vừa kể câu chuyện hài hước nhất trần đời, anh không thể nói nốt chỗ dở nổi. tiếng cười inh tai văng vẳng quanh căn hộ và như đang khoan vào não namjoon. tiếng cười của seokjin như một lời cảnh báo anh sẽ bị trêu chọc suốt mất thôi.
namjoon thấy mình như đang trên mấy chương trình truyền hình nổi tiếng ở mỹ, ngay khi một nhân vật bắt đầu bật camera thì một nhân vật khác sẽ bắt đầu làm một điều gì đó cực ngu ngốc. namjoon nhớ rằng mình đã xem cái show đó vào một tiết tiếng anh.
"hyung," namjoon mở lời và cả yoongi lẫn hoseok đều quay ra nhìn anh "anh bảo anh ấy dừng lại đi."
"jin hyung, làm ơn để namjoon kể nốt chuyện với ạ". hoseok nói trong khi để lộ ra tiếng khúc khích và tất cả những gì namjoon có thể làm là lườm anh một cái.
namjoon sẽ chết mất thôi vì seokjin cứ không ngừng cười và hai người bạn trai của anh ấy thì chẳng thèm làm gì đáng kể để ngăn cơn sảng của ảnh cả.
"nói tiếp đi, namjoonie," yoongi khẽ lẩm bẩm qua một nụ cười mỉm và giờ thì seokjin đang thở hùng hục bởi vì đã cười quá nhiều.
namjoon ngồi dậy, "ờ thì, trước khi em bị xen ngang bởi đống tiếng ồn đáng sợ." anh như muốn găm dao vào seokjin, "em đang kể là jackson -" giờ thì namjoon bị yoongi xen ngang.
"từ từ, jackson wang hả? cái người - "
"cái người mở tiệc ấy à?" hoseok hỏi.
namjoon thấy mình như cái cây nhện mà chẳng ai chăm sóc, sống trong căn kí túc xá chết tiệt vì tất thảy chuyện này. anh thấy mình như sẽ chết trong vòng tay của các hyung - những người mà dường như chỉ đang xem namjoon như kẻ đang kịch tích hóa mọi chuyện.
đây chẳng phải là chuyện đã xảy ra cái gì, hoặc jackson đã nói gì.
anh biết jackson wang. jackson là một người bạn cũ và bằng cách nào đó đang là trợ giảng chương trình namjoon theo học. họ khá là hợp nhau.
cơ mà, jackson không phải vấn đề trong chuyện này - mà là cái mà jackson đã nói. bằng cách nào đó, họ bắt đầu nói về các mối quan hệ xung quanh và rồi jackson đã nhanh chóng chêm vào vài bình luận. người thường hẳn sẽ mặc kệ, nhưng namjoon là là ông hoàng cả nghĩ, anh như một con thiêu thân lao vào bóng đèn. đó như thể là điều duy nhất anh làm từ khi mới lọt lòng vậy.
"không thể nào," hoseok thốt lên và giơ tay che miệng. như thể đúc từ một khuôn, hai anh bạn trai của hoseok cũng bắt chước theo. họ nhìn namjoon như thể anh là động vật trong sở thú vậy.
"cậu ấy tưởng tớ có bạn trai rồi," namjoon nhớ lại cuộc trò chuyện và ước giá mà có một cái lỗ để lẩn xuống. anh che mặt lại bởi không muốn bị thiêu rụi bởi ánh nhìn của seokjin.
anh không biết phải bắt đầu từ đâu, cũng không muốn nói gì nữa. anh thấy thật sự quá đỗi mệt mỏi như thể đang leo lên một ngọn núi và giữa những chặng đường dài phía trước thì nhận ra mình đang xỏ nhầm giày.
ba người anh của anh, sau khi cười cợt và trò chuyện trong khi namjoon kể chuyện của mình thì giờ lại im nặng, và namjoon không thích điều này một chút nào.
"ừ, thì," yoongi dừng lại và nhìn seokjin cùng hoseok như thể đang mong mỏi một sự trợ giúp, "thật ra đó cũng là một nhận xét hợp lí," anh bình tĩnh bình luận. anh không hề phản ứng theo cách nào namjoon nghĩ. anh đã mong chờ yoongi ít nhất sẽ nhướn mày và tỏ ra bất ngờ.
namjoon không hề nghĩ đấy là một nhận xét hợp lí, rõ ràng là nó thật kì quặc và hẳn là yoongi chẳng giúp được gì với một tư thế bình thản và ánh mắt ngái ngủ.
"em không có bạn trai," namjoon thông báo với ba ông tướng đang ngồi trước mình trong khi đặt chân xuống sàn nhà, anh nghe có vẻ bối rối và khá hối hận khi nhận ra sự đề phòng trong giọng nói của mình và giờ thì seokjin có thể nhận ra rằng namjoon đã phiền muộn như thế nào. seokjin biết rõ quyền năng của mình.
"vậy, em đã bảo gì sau khi nghe cậu ta nói?" seokjin hỏi, lờ đi tuyên ngôn độc thân của namjoon, giờ thì anh như sắp rớt nước mắt. điều này khiến namjoon thật quan ngại. có bình thường không nhỉ? khi mà hyung của anh có thể cười nắc nẻ vì một chuyện như thế này?
"em chẳng nói gì cả."
seokjin lại phá lên cười và namjoon lườm anh. namjoon tiếp tục, "em nghĩ là cậu ấy đùa nên cũng hùa theo nhưng mà ngay sau khi tan chuyện thì em cũng chỉ kể với mọi người thôi."
"không thể tin nổi em lại gay-panicked và bỏ chạy, mẹ nó chứ." seokjin lau những giọt nước mắt giả vờ trong khi vẫn cười thầm. hyung tiếp tục chọc namjoon và namjoon không thể chịu nổi mất.
"em không có hoảng," namjoon chối biến và mặt anh đỏ bừng, anh cần phải nói rõ ràng. namjoon chỉ hơi nhảy dựng khi nghe thấy từ bạn trai.
"cơ mà em gay"
"đấy không phải là một từ"
"ờ, có chứ. em chính là vậy mà."
"em không gay. em chỉ bối rối về cái mớ hỗn độn này" namjoon rên rỉ trong khi nằm vật ra sàn của cái phòng khách bừa bộn.
kim namjoon chính là một cái cây nhện héo quắt.
"tin sốt dẻo, namjoon không chỉ gay mà còn là một cái cây," seokjin vờ như đang cầm mic để thuật lại những gì diễn ra.
"hyung," namjoon than thở vì dù gì thì anh cũng được phép mà.
"thế giờ em muốn hyung làm gì? chẳng phải lỗi của anh khi em chỉ có một bạn trai mà anh có những hai nhé," seokjin trêu chọc, và duỗi người ra khoác vai yoongi và hoseok cùng với một nụ cười.
"hyung," namjoon tiếp tục ư hử vì đấy là điều duy nhất anh có thể làm. dường như anh chẳng thể làm gì khác, nhất là khi thế giới của anh như đang nghẽn lại vậy.
lần này thì là yoongi nói, "namjoon-ah, jackson kết luận vậy sau khi đã quan sát kĩ càng rồi," anh nói với namjoon một cách nhẹ nhàng trong khi seokjin ôm đầu.
"quan sát cái gì?" namjoon lại bật dậy.
và như thể có một bộ lọc tạm dừng phủ kín căn phòng, trùm kín lên đầu namjoon. ba hyungs ngồi phía trước namjoon trên chiếc ghế bành bé tẹo họ mua trong một garage sale, nhìn nhau như thể đang giấu diếm một bí mật mà chỉ mình họ biết.
"joonie, tớ nghĩ là jackson đang nói về - " hoseok bị seokjin ngắt lời bởi tiếng ho vang khắp cả phòng.
hoseok nhìn seokjin và nhướn mày, anh cố gắng tiếp tục, "jackson đang nói về - " và seokjin tiếp tục ho, thậm chí còn to hơn nữa.
"anh làm gì thế nhỉ? em chỉ đang cố nói cho namjoon biết là jackson nghĩ cậu ấy đang hẹn hò với j-" hoseok trông thật bối rối khi seokjin tiếp tục giả vờ lo để ngắt lời cậu ấy.
namjoon nhận ra mình đã tìm đến sai người để chia sẻ. các hyung của anh không thể giúp anh trong vấn đề này được, nhất là khi họ nói chung thì cũng đã già, kết hôn và dường như đang chơi cái trò chơi tâm giao với anh.
seokjin ngoắc hai người bạn trai lại và nhanh chóng thì thầm với họ. chân của namjoon cứ giơ lên rồi lại hạ xuống khi nghe những tiếng thì thầm của seokjin, có lẽ là đang lên kế hoặc cho cái chết chỉ cách một bước chân của anh.
seokjin quay về phía namjoon, tinh tế đặt một bàn tay lên đầu gối của anh, "vậy là, em đang tìm hiểu ai đó ha," anh nói thật nhẹ nhàng, tựa như một lương y đang chuẩn bị báo cho bệnh nhân biết về căn bệnh nan y vừa được chuẩn đoán.
namjoon, một bậc thầy kiên nhẫn, suýt nữa thì lật luôn cái bàn nhỏ trong phòng khách.
"hyung." namjoon trừng mắt nhìn người đàn ông to lớn trước mặt
"em chắc là em không chứ," seokjin chậm rãi hỏi, nhìn namjoon, nhướn một bên mày trước khi tiếp tục mắt chạm mắt với yoongi và hoseok. anh ấy đang cò quay, tận hưởng từng giây phút namjoon nhăn nhó và rên rỉ.
namjoon tự hỏi seokjin đang mong mỏi câu trả lời như thế nào từ anh.
"vâng, em nghĩ nếu có thì em phải biết chứ," namjoon đáp lời và hi vọng đây là câu trả lời mà seokjin tìm kiếm.
"em biết đấy, anh cũng mất khá lâu để nhận ra yoongi và hoseok đang theo đuổi anh đó." seokjin nhận xét, nhìn hai chàng trai bên cạnh và hồi tưởng những điều họ đã trải qua trong vài giây.
"joonie," hoseok nói, nhẹ nhàng tiến đến bên anh, "cậu đã bao giờ nghĩ về chuyện đó chưa?" anh đặt một tay lên đầu gối namjoon.
một nhịp đập tĩnh lặng đâm xuyên qua phòng, đánh mạnh vào namjoon.
và namjoon có nghĩ về điều đó, anh có, nhưng chẳng nghĩ ra điều gì cả. chẳng có gì để nói khi mà anh hầu như không nhớ nổi phần lớn những điều đã xảy đến trong cuộc đời của mình, như là hôm qua anh mặc gì hay cái kính của anh, phần lớn toàn nằm trên đỉnh đầu. anh cảm thấy mình lạc lõng giữa một điều mơ hồ mà đáng ra anh phải biết nhưng lại chẳng có thời gian để tìm hiểu.
"mình có." namjoon nhìn chằm chằm và bỏ tay hoseok ra.
"được rồi, ờ thì, em có hay âu yếm ai đó không?" yoongi bắt đầu, nhìn anh với ánh nhìn khiến namjoon vặn vẹo.
"có ai mà cậu mặc quần áo chung không?" hoseok tiếp tục ngay sau đó, nhìn anh, nhìn anh và tiếp tục nhìn anh.
anh thấy đầu mình sắp nổ tung bởi đống suy nghĩ sâu xa mà họ nhồi vào đầu mình. đáng ra nó không hề phức tạp như thế này. phải có một trò đùa ở đâu đó.
"em phải đi đây," namjoon lầm bầm thay vì trả lời, anh không muốn ở lại đây thêm nữa. anh đứng dậy và chạy ra cửa.
"joonie." yoongi bắt đầu nói nhưng namjoon rên rỉ thay cho câu trả lời, anh không muốn nói về chủ đề này nữa.
namjoon lấy cái áo khoác từ sofa.
"namjoon-ah, hãy nghĩ về điều đó đi," seokjin nói, anh nhìn namjoon ân cần và namjoon biết ánh nhìn này anh dành riêng cho người bạn thân thiết nhất.
namjoon hiểu ý anh, họ đều hiểu, nhưng anh không biết nên nghĩ gì và cuộc nói chuyện này chỉ làm anh thêm rối trí.
anh không nói thêm lời này rồi gật đầu và bước ra cửa.
"em đi đâu đấy?"
"đến chỗ jungkook," namjoon đáp lời trước khi bước ra khỏi căn hộ và khí lạnh ập đến.
thường thì, namjoon sẽ bắt xe bus nhưng hôm nay anh quyết định sẽ đi bộ. cũng không xa lắm, thường chỉ tầm 20 phút đi bộ và nếu như hôm ấy anh đặc biệt muốn gặp jungkook thì sẽ mất có 15 phút thôi.
anh nghĩ lại về cuộc trò chuyện với jackson khi chỉ có một mình.
"xong việc rồi hả" jackson hỏi khi xếp giấy tờ vào balô. ở bên kia căn phòng, namjoon cũng đang làm tương tự.
namjoon biết anh đang cố bắt chuyện trước khi hết ca làm, hôm nào hai người làm việc anh cũng làm vậy hết. namjoon không phiền chút nào, jackson là người tốt và đáng tôn trọng khi hoàn thành công việc và luôn nói chuyện với những sinh viên cần giúp đỡ.
"ừ, mình chuẩn bị về đây," namjoon đáp lời với một nụ cười thân thiện, thu gom nốt những món đồ trên bàn.
"để gặp bạn trai đúng chứ?" jackson tiếp tục hỏi với một nụ cười thân thiện trong khi đang đeo cặp.
không có một chút ác ý nào trong lời nói của jackson cả, chỉ là một câu hỏi bình thường giữa bạn bè nhưng namjoon phản ứng hơi trễ, "ừ!" anh đáp lời và cười nhẹ.
anh tiếp tục nhét laptop vào cặp trước khi quay trở lại với câu hỏi của jackson, "từ từ, gì cơ?"
jackson bật cười, hẳn là anh đang nghĩ namjoon cố tỏ ra hài hước.
namjoon vẫy vùng như một con cá thiếu nước - anh lắp bắp, anh ngập ngừng, anh hoảng loạn, "từ từ đã - tớ - cậu - " anh không biết phải bắt đầu từ đâu. anh như đang chết chìm nhưng vì anh là một con cá nên thật vô lí cơ mà đó chính là cảm giác của namjoon hiện tại khi anh đang cố diễn đạt một điều gì đó.
"chúc cậu một ngày tốt lành." jackson nói và vẫy tay khi ra khỏi cửa. anh để lại namjoon quẫy quanh vũng nước, chẳng mảy may chìa tay ra cứu giúp.
câu chuyện mắc két trong đầu namjoon đến tận khi anh đứng trước căn hộ của jungkook. anh lôi chiếc chìa khóa sự phòng mà anh mang theo và nhanh chóng mở cửa để bước vào.
(1) loài cây nhện


"nếu chúng mình làm tình thì sao?" giọng nói của taehyung vang lên đúng lúc namjoon vừa bước vào nhà

"thì anh sẽ móc hai con mắt mình ra," namjoon đáp lời trong lúc cởi giày.

anh nghe thấy tiếng cười của jimin, "hyung, hôm nay anh tới sớm ghê," jimin nói vọng ra từ bếp.

"ừ, anh sang thăm mấy đứa." namjoon nói dối một cách tệ hại trong khi đi ngang qua taehyung - người đang ăn ngũ cốc trong khi jimin đứng ngắm cậu. 

taehyung bĩu môi, "hyung, bọn em thừa biết đấy là nói điêu, jungkook đang ngủ trên phòng kia kìa."

má namjoon bắt đầu đỏ bừng bởi sự thật là bọn nhỏ đều biết nơi anh đến hầu như là mọi lúc.

"cảm ơn taehyungie," anh nói trong khi vỗ nhẹ vào đầu jimin.

anh để lại hai đứa nói chuyện với nhau và nhanh chóng tiến về phía phòng jungkook. anh cảm thấy trái tim mình đập mạnh nhưng cũng không hề bất ngờ bởi anh luôn thấy vậy khi nghĩ đến jungkook.

anh gõ cửa nhẹ trước khi bước vào phòng. đèn đã tắt nên namjoon biết jungkook đang ngủ vì cậu có tiết học lúc năm giờ chiều. việc đèn tắt thật ra không phải là dấu hiệu, bởi namjoon luôn ghi nhớ lịch học của jungkook kể từ khi anh biết cậu. kể từ lúc jungkook có một căn hộ gần namjoon.

namjoon không muốn làm phiền cậu, anh biết jungkook sẽ cáu kỉnh thế nào khi phải tỉnh dậy trước giờ. anh cũng biết mỗi khi jungkook tỉnh ngủ cậu sẽ thẫn thờ ra sao, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào không trung rồi cố nhớ xem mình đang ở thập kỉ nào. thay vào đó, anh nhẹ nhàng trèo lên giường nơi mà cậu bé, người khiến mọi thứ xung quanh như tỏa ra màu vàng và hồng nhạt, đang ngủ.

anh vòng tay quanh người cậu để cậu nghiêng về phía mình, jungkook cựa quậy như đang xem xét, lần mò, tìm kiếm anh. jungkook tiến sát gần anh cho đến khi lưng cậu chạm vào lồng ngực namjoon, đến khi dường như họ hòa làm một.

như thể là cậu luôn tìm kiếm namjoon, ngay cả trong giấc ngủ.

namjoon cười và nhắm mắt, ôm chặt lấy cậu trong vòng tay và ngủ đến tận khi thứ khỉ gió làm não anh mỏi mệt biến mất.

-

có một thứ gì đó đang chọc vào má namjoon khiến cho anh tỉnh lại từ giấc ngủ ngắn ngủi. anh cảm thấy nó thêm một lần nữa khi anh nhận ra có một ngón tay đang tiếp tục chọc vào lúm đồng tiền của anh hết bên này rồi đến bên kia.

namjoon thốt ra một tiếng rên mỏi mệt trong khi cố đẩy cái tay kia khỏi mặt. anh nghe thấy một tiếng khúc khích phía trên mình và vang vọng khắp giường.

"anh có biết là anh hơi xấu tính khi không hề đánh thức em lúc vào phòng không?"

anh cười dịu dàng khi anh nhận ra jungkook đang khẽ khàng đẩy anh.

namjoon duỗi vai như một con mèo và ngáp trước khi đáp lời, "không muốn gọi em dậy, em trông rất thoải mái khi trong vòng tay của anh."

"em còn phải sống nữa, thêm vào đó, em chỉ còn lại chút xíu thời gian với anh trước khi phải lên lớp." jungkook nũng nịu và namjoon chẳng cần phải nhìn cậu cũng biết cậu đang bĩu môi như một chú cún bự muốn được ra ngoài chơi.

namjoon mở mắt và nhìn jungkook. cậu thật đáng yêu, đôi mắt cậu hơi sưng một chút do ngủ dậy và hai cái má trông phúng phính hơn khi cậu dẩu mỏ lúc nói chuyện. tóc cậu hơn lộn xộn một chút và namjoon không thể không vươn tay vén chúng lên để nhìn vết sẹo trên má trái của cậu.

"vậy thì, lại đây nào." namjoon cười và kéo lấy eo jungkook rồi ôm cậu như một đứa trẻ vừa thắng được một con gấu bông từ hội chợ.

jungkook kêu ré lên và cố thoát khỏi vòng tay chắc nịch của namjoon nhưng namjoon chẳng hề xê dịch lấy một li. anh thích việc jungkook hoàn toàn có thể trốn khỏi vòng tay anh nhưng cậu không bao giờ làm vậy cả, thay vào đó cậu chỉ cựa quậy vùng vẫy thôi.

"anh, em phải đi rồi," jungkook nói trong tiếng cười nhẹ. namjoon nhận ra rằng khoảnh khắc anh ôm jungkook trong vòng tay. cậu thật ấm áp và cậu thơm mùi của nước xả vải trộn cùng mùi lotion vị đào ưa thích, thêm một chút mùi của namjoon nữa.

"anh biết rồi," namjoon thì thầm như thể đang nói một bí mật trước khi buông cậu ra.

jungkook nhanh chóng ngồi dậy trước khi namjoon định làm gì tiếp. namjoon ngắm jungkook đang quang sát anh với một nụ cười nở trên môi.

"sao thế em?" namjoon hỏi, một sự ngượng ngùng bật ngờ ập đến khi anh rơi vào ánh nhìn chăm chú của jungkook.

"em thích cái hoodie của anh," jungkook nói, và tiến đến gần để kéo nó xuống. đây là cái áo puma jungkook hay mặc khi đến căn hộ của namjoon.

"em để ở chỗ anh tháng trước hay sao đó." namjoon nhớ lại và nhìn xuống để vuốt phẳng những nếp nhăn.

"em thấy anh mặc nó đẹp hơn em đấy," jungkook nói và namjoon ngửa đầu ra cười khi nghe thấy lời khen của cậu. điều này càng làm nụ cười của jungkook bừng lên.

"vậy đó hả?"

"vâng."

họ nhìn nhau một lúc và namjoon cảm thấy như lòng ngọt như hũ mật mỗi khi anh nhìn cậu, dường như anh tan chảy và mềm xèo trước từng cử chỉ của cậu.

"mấy giờ rồi ạ?" jungkook hỏi, namjoon nhìn cậu đi đến xách ba lô trên chiếc ghế cạnh bàn học.

namjoon cầm mở điện thoại ra, "bốn giờ hai tư rồi em."

"em nên đi thôi." jungkook cầm chìa khóa. "anh tiễn em chứ?" cậu hỏi với đôi mắt háo hức cùng chiếc mũi phập phồng. namjoon cười với cậu.

namjoon nghĩ thật ra cũng khá là bất công khi cậu lúc nào cũng dùng ánh mắt này để có thứ mình muốn. anh đặt điện thoại xuống.

"ừ." anh gật đầu và ngồi dậy đi theo jungkook ra khỏi phòng ngủ.

namjoon vẫn không hiểu sao anh vẫn có thể rung động vì đôi mắt to tròn của cậu mỗi khi cậu xin xỏ anh điều gì đó.

họ ra phòng khách và thấy taehyung cùng jimin đang ôm ấp trong khi xem truyền hình.

"chào các hyung." jungkook vẫy tay với họ trong khi đi giày ra khỏi cửa.

"em đi đấy hả?" taehyung hỏi trong lúc đang ôm ấp jimin.

"vâng, em muốn đến sớm để hỏi một số thứ." jungkook trả lời và cuối cùng cũng xỏ đúng giày.

"đi học vui và đi xe cẩn thận đấy" jimin nói và nhìn họ trước khi quay trở lại nhìn về phía màn hình ti vi.

namjoon nhìn jungkook quay lưng về phía anh và tóc cậu vểnh lên như những cái cây nhỏ trong vườn - thật là đáng yêu và namjoon ước rằng cậu và anh có nhiều thời gian hơn. namjoon giơ tay lên luồn vào tóc cậu và jungkook ngả đầu về phía anh, tận hưởng cái chạm của anh.

"tiễn em xong anh cũng về ạ?" jungkook vừa hỏi vừa cười nhẹ.

"ừ, chút nữa, anh nói chuyện với jimin và tae trước khi về đã," namjoon trả lời và cười với cậu.

"vâng, vậy mai em với anh gặp nhau nhé?" jungkook lại hỏi với đôi mắt to đầy mong chờ.

đấy, chẳng công bằng chút nào, namjoon nghĩ.

"ừ, sau giờ học số liệu thống kê của anh nhé." namjoon nói, như một lời hứa.

jungkook gật đầu với một nụ cười mỉm và bước ra cửa, cậu nắm chặt balô.

"đây, khoác áo khoác của anh này, trời lạnh lắm." namjoon nói và đưa ra cái áo khoác mình mang theo. cũng chẳng hề bận tâm rằng đưa nó cho cậu thì mình sẽ về với độc một chiếc hoodie.

jungkook không nói gì, chỉ cầm lấy chiếc áo và giữ chặt trong tay. cậu thích mặc quần áo của namjoon, ít nhất đấy là điều mà cậu nói.

"vâng, anh. mai gặp nhé," jungkook nói, như một lời hứa hẹn nhẹ nhàng.

đây mới chình là phần namjoon yêu thích. đây chính là nó này.

jungkook ngước nhìn anh, tựa như có những đốm sáng đủ mọi sắc màu lấp lánh tụ hội trong ánh mắt cậu. jungkook chớp mắt rồi rướn đến bên namjoon, mắt cậu khép lại và hàng mi xinh đẹp rũ xuống làn da mềm mại. đôi môi cậu dịu dàng lướt qua môi namjoon trước khi chạm vào môi anh. jungkook hôn anh với sự háo hức, mỗi lần môi họ chạm vào nhau như thể có biết bao phấn khích nở bùng trong cậu và namjoon nói vậy vì anh có thể thấy rõ điều ấy tóat ra từ cậu. anh thấy jungkook cười và điều ấy cũng khiến namjoon toét miệng.

namjoon lùi lại bởi anh thấy thật dễ thương làm sao khi jungkook cứ tiếp tục đuổi theo những môi hôn của anh. họ nhìn nhau một chút và rồi jungkook hôn anh thêm một lần nữa trước khi rời đi để học tiết học chiều.

namjoon mỉm cười trong khi chờ jungkook đi rồi đóng cánh cửa trước lại. anh quay lại nhìn jimin và taehyung rồi nhận ra cả hai đều đang nhìn chằm chằm vào anh, với cùng một ánh mắt.

"anh cũng về đây" namjoon vừa tự tủm tỉm vừa nói với hai cậu trai trên ghế sofa, "giữ gìn sức khỏe nhé hai đứa," anh luồn tay vào mái tóc họ trước khi ra cửa đeo giày. 

"tạm biệt hyung", taehyung đáp lời.

"anh về cẩn thận nhé, namjoon-hyung" jimin nói thay lời cho cả taehyung

namjoon vẫy chào trước khi rời đi. anh cứ đi mãi đi mãi với những suy nghĩ quẩn quanh trong đầu cho đến khi về tới nhà. 

namjoon nghĩ mình đang bị giời hành. 

có lẽ do anh đã lỡ giẫm phải một con bọ trên đường đi học hoặc bất kì thứ khỉ gió gì bởi chắc chắn có một thế lực nào đó đang săn lùng anh vài tuần này, theo anh đến tận lớp.

hay ở chỗ, toàn những thứ namjoon dường như không thể hiểu, bằng cách nào đó, nó vẫn khiến anh bất ngờ khi xảy ra lần thứ hai. 

namjoon đã dành phần lớn quãng đời sinh viên bên cạnh taehyung và seokjin đủ lâu, để biết rằng những trò đùa bất ngờ là gì. có dịp giáng sinh nọ, taehyung và seokjin quyết định sẽ hay làm sao nếu thả một con gấu mèo vào trong căn hộ khi namjoon đang ngủ. vào lễ tạ ơn thứ hai bên nhau, hai người quyết định sẽ giấu những chiếc đồng hồ đã được bật báo thức lúc 6 giờ sáng ở bất kì chỗ nào trong nhà. anh biết tất cả những mánh khóe giấu trong tay áo họ - nhưng cái trò này, dù nó có là bất kì điều nực hài hước nào số phận đang thẩy đến cho anh, thì anh cũng chẳng hề sẵn sàng chút nào hết. 

điều tồi tệ nhất là anh chính là người duy nhất lúng búng và nghẹn lời trước những lời nói trong khi đôi mắt anh cứ mở to ngạc nhiên. 

giữa tiết văn học sáng tạo , một người bạn với đến nói thầm vào tai anh "bảo bạn trai của cậu là mình gửi lời chào nhé, hai hôm trước mình thấy cậu ấy ở thư viện nhưng đang bận quá nên không chào hỏi gì được."

namjoon đông cứng trên ghế ngồi và thấy máu trong cơ thể nguội lạnh. anh dừng viết những lời nhắc mà giáo sư đã đưa ra kể từ đầu bài giảng và không nghĩ rằng mình có thể quay lại mà nhìn người bạn kia. đông cứng như một con vật đứng trước mũi ô tô, thay vì chạy về phía trước, thì cuối cùng, lại chạy thẳng về hướng ngược lại, thẳng về mớ lộn xộn đang chờ đợi anh. 

namjoon nghĩ, anh nghĩ, và anh lại nghĩ. 

thời giờ còn lại của tiết học trôi qua chậm chạp trong dằn vặt. bút anh vẫn lướt trên mặt giấy khi được yêu cầu ghi chép nhưng namjoon dường như chẳng thể tập trung. anh thấy mình như một tượng đá bị mắc kẹt giữa lớp học vô vị này. 

"bảo bạn trai cậu là mình gửi lời chào nhé."

có phải là namjoon bằng một cách nào đó mộng du rồi đi khỏi căn hộ của mình, nhặt bừa một cậu trai ở quán bar nào không? cuộc đời anh đã trở thành như này à? namjoon nghĩ, nhưng rồi chẳng nghĩ ra nổi, chẳng thể xác định tại sao mọi người đinh ninh anh đang hẹn hò ai đó khi mà anh chẳng có biểu hiện gì. 

giáo sư đuổi khéo những người còn lại trong lớp và thứ duy nhất khiến namjoon nhận ra điều đó là cách ông ho lên mấy tiếng đầy gượng gạo. 

namjoon đỏ mặt, xin lỗi và vội vã chạy đi - chạy tới bất kì đâu ngoại trừ ngôi nhà của mình. anh biết khi anh về, seokjin sẽ không dừng lại cho đến khi namjoon chìm sâu trong tâm trí và trên bờ vực bùng nổ. seokjin, như một gã cớm tồi, sẽ thẩm vấn anh cho đến khi mặt trời không còn chiếu sáng nữa. yoongi, trong vai một anh cảnh sát tốt, có lẽ sẽ để anh yên. hoseok, bạn trai của cả hai gã cảnh sát này, có lẽ sẽ chẳng thèm để tâm. 

namjoon đi thật nhanh tới một ngôi nhà khác, nơi anh thấy anh toàn khi mà anh chẳng thể về nhà của mình. 

"sao anh thở hồng hộc thế? jungkook nhắn tin bảo thằng bé về nhà rồi à, nó xạo đó, nhà chỉ có tae với em thôi" jimin nhìn anh từ đầu đến chân bằng anh mắt đăm chiêu, khi mớ tóc của namjoon dính bết vào trán. 

namjoon có lẽ trông như vừa chạy xuyên lục địa và giờ anh đang đứng giữa căn bếp của họ, mắt mở to nhưng đầu trống rỗng.

"jimin," anh bắt đầu, và giọng của anh hẳn nghe buồn cười lắm, anh biết khi thấy lông mày jimin nhướn lên lo lắng, namjoon quay sang với taehyung, "tae", anh gọi, hi vọng lôi kéo được sự chú ý của cả hai người.

"hyung, anh ổn chứ? sao thế ạ?"

"anh có muốn bọn em gọi cho jungkook hay các hyungs khác không?" taehyung hỏi khi nhận ra namjoon đang gặp vấn đề. 

namjoon chẳng thể tập trung bất kì thứ gì ngoài những lời bình phẩm đã khiến anh chạy tới đây. những giọt mồ hôi trên người anh như một lớp da thứ hai nhưng anh cảm thấy có những điều quan trọng hơn phải lo nghĩ. 

anh muốn hét lên cho đến khi khan tiếng. anh ước ao có ai đó hãy bật mí cái mí mật ẩn giấu này, kì quan thứ tám của thế giới, viết bằng những dòng chữ đậm in hoa - LÀ KIMNAMJOON ĐANG HẸN HÒ VỚI AI? anh muốn in hàng triệu tờ rơi trên đó viết: lạc mất bạn trai, ai tìm thấy xin bảo về lại với namjoon rồi rải nó khắp đại hàn dân quốc. điều đó chắc chắn sẽ giúp cho việc tìm kiếm của anh và mọi người dễ dàng hơn một chút. 

taehyung và jimin nhìn chằm chằm vào anh với vẻ mặt kì quái. anh thấy mình như kẻ xa lạ đang trú ngụ trong làn da của chính mình khi họ nhìn anh như vậy, hệt như cách các hyungs nhìn chằm chằm vào anh lần đầu tiên.

"joonie-hyung" taehyung mở lời giúp cả hai.

"có chuyện gì hả anh?" jimin hỏi khi đặt chiếc cốc trên tay xuống mặt bếp, cậu nhướn người tới và nắm lấy tay anh. namjoon để jimin kéo anh về phía sofa để ít nhất thì anh có thể hoảng loạn khi đang ngồi. namjoon hít vào một hơi trước khi bắt đầu.

"ở lớp văn học sáng tạo của anh sáng nay, một người bạn của anh -"

"vernon, hay ai ạ?"

"đúng rồi, cậu ta đó," anh thở hắt ra và nghe thật kì lạ, "cậu ấy nghĩ," anh dừng lại, quá sợ để nói điều ấy, bởi khi anh nói, nó sẽ thành sự thật - có điều gì đó thật khó để mở lòng với người khác. đã hai lần anh phải tìm đến ai đó với chung một vấn đề, "cậu ấy nghĩ anh có bạn trai," namjoon giải thích với đôi mắt mở to cùng gò má nóng rực. 

taehyung và jimin làm đúng những điều bạn cùng nhà của anh đã làm khi anh kể cho họ lí do về ngày tồi tệ của mình. họ nhìn nhau một lúc trước khi quay sang nhìn namjoon với nụ cười mỉm trên môi. 

"namjoonie, ý anh là gì?" jimin hỏi chậm rãi, muốn một sự giả thích và namjoon hiểu điều đó, nhưng nụ cười trên môi jimin thì chẳng hợp lí chút nào. cậu ấy biết điều gì đó, và ừ, jimin luôn biết tất cả mọi thứ về tất cả mọi người vì cậu ấy thuộc cung thiên bình, nhưng cậu ấy đang biết thứ mà namjoon không hề biết.

"có phải jin-hyung bảo mấy đừa bầy trò không?" namjoon buộc tội mà không hề suy nghĩ, nhìn có chút lạc lõng khi anh nhìn jimin và taehyung với ánh mắt điên rồ. 

"anh đang lảng tránh câu hỏi, joonie," jimin bóc mẽ và cậu ấy nói đúng, namjoon đang lảng tránh câu hỏi vì anh chẳng biết phải trả lời thế nào khi anh cũng chẳng hiểu chính mình nữa. bởi có điều gì đó đang xảy ra mà anh chẳng biết gì cả. bởi vì, bởi, bởi-

"vernon," cậu bắt đầu lại lần nữa.

"người bạn trong lớp của anh," taehyung thêm vào để chú thích. namjoon gật đầu.

"cậu ấy-" namjoon chẳng biết phải bắt đầu từ đâu... thêm lần nữa. "cậu ấy bảo cậu ấy thấy bạn trai của anh trong thư viện," namjoon giải thích chậm rãi.

"thì," jimin bắt đầu khi namjoon đang nói nốt, "vernon bảo cậu ấy nhìn thấy người kia ở thư viện?" trông cậu thật bình tĩnh trước namjoon. jimin không bao giờ bình tĩnh trước những tin đồn hoặc drama. bất kì cái gì. 

namjoon gật đầu đồng ý, miệng anh bây giờ hơi khô. 

jimin nhìn anh và dường như cậu chuẩn bị bật cười, "joonie-hyung, anh ngốc thật ấy", cậu nói trong tiếng thở và namjoon bĩu môi. 

"joonie, anh đang qua lại với ai à?" giờ thì đến lượt taehyung hỏi những câu mà namjoon chẳng hề muốn nghĩ, anh chưa từng, đến bây giờ vẫn chưa. namjoon khó chịu, taehyung thừa biết anh chẳng hẹn hò với ai hết. tất cả chuyện này thật ngớ ngẩn, họ đã quen biết anh đủ lâu và có lẽ họ còn hiểu anh hơn anh hiểu chính mình. 

anh từng tham gia một khóa học tên là lịch sử nhân loại vào năm nhất, có một bài giảng diễn giải sự kiến tạo của vạn vật và nó đã được gây dựng như thế nào. anh đã học về sáu nguyên tố hóa học cần thiết để mọi thứ vận hành. khi viết tắt, họ dùng những chữ cái đầu CHNOPS - 6 chữ cái, 6 nguyên tố. anh luôn nghĩ rằng, cái này cũng giống như bạn bè của anh vậy, cả 6 người họ, là lí do để cuộc đời anh tiếp tục vận hành. anh cứ nhớ mãi những kí ức ở đại học nhưng đây chính là nơi anh gặp tất cả bọn họ, đây chính là nơi mà anh nghĩ cuộc sống của mình bắt đầu. 

"anh nghĩ đầu anh sẽ nổ tung." anh không hề nói dối. thêm một câu hỏi nã vào đầu, rồi anh sẽ biến thành triệu mảnh nhỏ tung tóe ra khắp phòng. 

"có ai mà anh hay hôn không?" jimin nói, ánh mắt dán vào anh đúng nghĩa đen.

"có ai mà anh hay đi chơi cùng không?" taehyung nhìn anh với đôi mắt to chết tiệt, như thể một con hổ đang nhẹ nhàng tiến lại gần anh. 

"không và không," namjoon rên rỉ, "anh đã trải qua cái bài kiểm tra này với seokjin, yoongi và hoseok rồi. anh cứ nghĩ bọn em sẽ xử lý cái đống này bằng cách khác cơ." namjoon ngửa đầu ra sau cái ghế bánh và thở dài một hơi bi ai. không có vấn đề gì to tát cả, chỉ là có ai đó đã hẹn hò với namjoon mà chẳng hề bảo với anh điều ấy. 

"chúng em khác!" jimin xù lông.

"khác thế nào?" 

"chúng em không phải seokjin-hyung," taehyung đáp. và điều ấy đúng thật, họ không phải.

"anh xin lỗi, mấy tuần gần đây khiến anh rất rối bời." namjoon dừng lại để thở, "anh chắc rằng anh chỉ làm quá thôi." anh dùng cả hai bàn tay chà lên mặt mình, hi vọng sẽ xóa sạch mọi suy nghĩ tồi tệ hiện rõ trên mặt anh đi.

"em chắc là các hyungs đã nói điều tương tư, nhưng mà" taehyung nhìn anh dịu dàng, "hãy nghĩ về điều đó, namjoon-hyung," từng lời của taehyung mềm mỏng như cách cậu nói, không muốn dọa sợ namjoon, không muốn làm anh phát hoảng lên nữa. 

"anh đừng nghĩ về điều đó quá nhiều, được không?" jimin nói thêm, nhân mạnh bằng cái nhướn mày tỏ ý cậu đang nghiêm túc. sự kết nối kì lại giữa hai cậu soulmate này vận hành tuyệt đẹp trước mắt namjoon. 

namjoon ước rằng điều này dễ dàng, anh ước anh chẳng phải nghĩ ngợi quá đà về mọi thứ trong cuộc sống của mình, vậy nên khi jimin nói rằng đừng nghĩ quá nhiều, câu này dường như chỉ mang yếu tố gây cười. 

namjoon chẳng biết phải nói gì nữa nên anh giữ im lặng một lúc. anh cảm thấy mình nói gì cũng sẽ sai và những lời nói này sẽ dẫn anh đến một bài giảng khác. 

"jungkook sắp tan học rồi," jimin nói khi nhìn thời gian hiện thị trên màn hình điện thoại. cậu quay lại nhìn namjoon với một nụ cười. 

"anh biết mà," namjoon đáp lời mà không nhận ra, có một nụ cười đang nở trên môi anh ngay từ lúc anh nghĩ về việc jungkook cuối cùng cũng về sau cả một ngày dài. 

"em biết là anh biết," giọng jimin nghe thật đáng ngờ nhưng namjoon quá mệt để nghĩ về jimin và bộ não slytherin của cậu. 

"tối nay anh định làm gì?"

"anh đã không gặp jungkook cả ngày rồi vì em ấy phải đi làm, bọn anh sẽ chỉ nghỉ ngơi ở đây thôi," namjoon đáp lời, và đó là thật, jungkook đang có những ngày bận rộn nhất khi cậu làm việc, làm việc và làm việc tối mắt tối mũi suốt ngày. 

"có lý," jimin gật đầu, ngáp và duỗi tay như một con mèo để gây sự chú ý với taehyung.

namjoon mỉm cười trước cả khi anh thấy điện thoại mình rung lên trong túi quần. 

jungkookie: em đang ở tạp hóa, nhà chúng mình có cần gì không ạ?

namjoon: để anh hỏi mấy đứa rồi trả lời em ngay đây

namjoon ngước mắt từ điện thoại nhìn về phía taehyung và jimin đang ôm ấp.

"bọn em có cần gì thêm không?"

"còn tùy ạ," taehyung bắt đầu, nghiêng người để cầm lấy cái điều khiển ở giữa, "để ăn hay để nốc say ạ?" 

namjoon: taehyung không cần gì đâu em. 

"kookie hỏi vì em ấy đang ở tạp hóa."

"em cũng không chắc nữa," jimin lẩm bẩm.

namjoon: jimin cũng bảo không. 

namjoon: hôm qua anh cũng kiểm tra đống đồ ăn rồi, chúng mình không cần nhiều đâu. nếu có thì thêm vài quả trứng sau khi nấu bữa tối qua

jungkookie: [đã thích tin nhắn của bạn]

jungkookie: 5 phút nữa em về đến nhà

namjoon: ??? về lý thì không thể những mà cũng được thôi

jungkook: [gửi kèm tình yêu] đừng có nghi ngờ năng lực của em hyung

namjoon: à đúng rồi, lỗi của anh. anh quên mất em có thể chạy nhanh hơn cả xe hơi nhưng lại khóc khi xem bất kì bộ phim nào (2)

namjoon: ᄏᄏᄏ

jungkookie: [không thích tin nhắn của bạn]

namjoon mỉm cười trước những dòng tin nhắn trước khi ngẩng lên. anh bắt gặp ánh mắt jimin đang chắm chú nhìn mình trước khi quay đi, có một nụ cười ẩn giấu trên khuôn mặt cậu. namjoon quyết định lờ chuyện này đi luôn để giữ sự tỉnh táo cho chính mình. 

"bọn em định xem gì đấy?" namjoon hỏi taehyung, anh đi tới và ngồi trên cái ghế sofa đôi bên cạnh bọn họ. 

"hôm nay tới lượt jimin chọn và cậu ấy muốn xem phim disney," taehyung trả lời, mắt vẫn nhìn màn hình. taehyung bận rộn tìm phim và cuối cùng cũng nhấn nút bắt đầu. namjoon cảm thấy thật thoải má, nghĩ về việc anh có thể xem phim cùng họ khi jungkook về. 

cuối cùng, anh cũng nghe thấy tiếng mở cửa và giống như một chú cún đã được huấn luyện chỉ chảy nước miếng khi nghe tiếng chuông (3), anh mỉm người ngay lập tức.

anh nghe tiếng chìa khóa dừng lại và cánh cửa mở rộng. 

"em mang trứng về nè," jungkook thông báo khi đi qua sảnh không người. namjoon quyết định ngồi yên nhưng vẫn lắng nghe tiếng jungkook lục lọi trong bếp và đặt túi đồ lên mặt bàn bếp trước khi bước vào phòng khách. 

"tốn thời gian của em quá cơ" jimin trêu chọc, nhìn jungkook một cái trước khi quay trở lại màn hình.

taehyung nhìn jungkook và bắn tim lịa lịa về phía cậu. 

namjoon nhìn jungkook toe toét trước cảnh đấy trước khi cúi xuống nhìn anh. 

namjoon đáng ra nên quen với việc jungkook háo hức sà vào lòng mình như một chú cún bự mỗi khi cậu nhìn thấy anh, nhưng thật lòng thì, anh không. 

namjoon lên tiếng ca cẩm khi namjoon nhào vào anh mà không hề báo trước. 

"này, em nặng lắm đấy." namjoon lườm cậu nhưng anh thừa biết ánh nhìn của mình chẳng có gì ngoại sự dịu dàng, anh chọc vào người jungkook. 

"hôm qua anh còn bảo em như sợi mỳ ý cơ mà," jungkook đáp lời và cựa quậy để tìm chỗ trong vòng tay namjoon rồi mỉm cười. 

"đúng rồi, sợi mì có trọng lượng bằng cả cái ô tô," namjoon nói tiếp, để cho cậu tìm được chỗ thoải mái. 

"bởi vì điều ấy cực kì có lý nhớ," jungkook nói và bật cười khúc khích ngọ nguậy trên đùi namjoon như một đứa trẻ và chọc giận anh. 

"trên lớp có chuyện gì không anh?" jungkook hỏi, tiếng cười của cậu nhỏ dần, cậu nhìn namjoon với đôi mắt to tròn như mọi khi. 

"vẫn như cũ, chỉ toàn ghi chép và thống kê," namjoon cười khi trả lời cậu, mải mê nhìn ngắm jungkook cũng đang bắt đầu mỉm cười. 

jungkook cười nhẹ trước khi hỏi, "vernon thế nào rồi anh? anh ấy có nhờ anh ghi chép không?" 

và nhờ câu nói này, namjoon chợt nhớ đến lời bình luận kì lạ mà cậu bạn của anh đã nói trong lớp. 

"ừ, cậu ấy," anh dừng lại một chút để nghĩ về sự cố ngày hôm nay, "em sẽ không thẻ tin được chuyện gì đã xảy ra hôm nay đâu," namjoon bật cười, bắt đầu định kể về "một tháng đầy biến động mà anh gặp phải, "em biết không, vernon nghĩ là - "

"chúa ơi, hyung, anh bảo anh sẽ xem phim với bọn em nhưng việc duy nhất anh làm là ngồi đây âu yếm jungkookie," tiếng than thở của jimin vang lên từ chiếc sofa còn lại. trông cậu như một đứa bé đang chuẩn bị nổi cơn thịnh nộ và điều này khiến namjoon buồn cười. 

"hyung, bọn em chỉ nói chuyện thôi mà," jungkook lầu bầu đáp lời, cậu nói đúng, jimin chỉ đang làm quá lên thôi. 

"thế em muốn bọn anh âu yếm ở chỗ khác à?" namjoon hỏi, giữ chặt lấy vòng eo jungkook hơn. 

jimin rên rỉ, "vầnggg, làm ơn, bất kì chỗ nào ngoại trừ chỗ này." 

"ghê gớm quá đấy, jiminie. sau tất cả những gì anh đã làm cho em," namjoon bắt đầu, "anh còn chẳng thế nói câu chào với jungkook đây này." namjoon bắt đầu rải lên khuôn mặt jungkook những nụ hôn khi đang giữ chặt cậu. jungkook bật cười và cố gắng thoát khỏi vòng tay anh.

"hyung!" jungkook cười ré lên, cuối cùng cậu rời khỏi lòng namjoon, đứng trước anh, nụ cười ngốc nghếch nở trên mặt cậu. namjoon đưa mắt nhìn jungkook và nụ cười cũng hiện lên trên môi anh. 

"này, cả sáng nay anh cứ tìm cái áo này mãi," namjoon vừa nói vừa kéo gấu áo khoác jean của cậu. 

"chả biết anh đang nói gì luôn, cái này của em." jungkook trêu chọc, gạt tay anh ra. 

"hai người dừng được chưa," jimin nhăn nhó thêm một lần nữa nhưng có một nụ cười thấp thoáng trên khuôn mặt cậu và namjoon không biết phải nghĩ gì khi thấy này. 

"bọn anh chỉ mới bắt đầu thôi," namjoon đáp trả, cuối cùng cũng đứng dậy từ sofa vì jungkook không kéo anh dậy nổi. 

"ghê quá à," jimin nhăn mặt trong khi rúc vào người taehyung. 

namjoon thấy jungkook lè lưỡi với jimin trước khi hai người tiến vào phòng cậu. 

jungkook thả mình xuống giường và điều ấy khiến anh mỉm cười. cứ như là anh đang chơi với một chú cún bự hằng ngày vậy. anh nhìn tóc jungkook lộn xộn như một đôi tai và mong rằng cậu sẽ không cắt tóc sớm. 

"hyung, em mệt mỏi," jungkook rên rỉ, nhìn lên chiếc quạt trần. một nụ cười nở trên mội cậu nhưng namjoon không để tâm đến điều đó. 

"sao lại mệt mỏi?" namjoon hỏi, tiến lại gần chiếc giường và ngồi xuống mép, nơi duy nhất anh có thể đặt mông vì jungkook đã chiếm hết chỗ trống còn lại.

"mệt mỏi vì không được ở gần bên anh," jungkook nói trong khi ôm vai namjoon, kéo anh nằm xuống cạnh cậu trên chiếc giường mềm mại. jungkook lúc nào cũng quấn người mỗi khi đi làm về, và đây luôn là khoảng thời gian yêu thích của namjoon. 

namjoon đồng ý vì thật khó khi phải cách xa jungkook khi hai người quấn quít bên nhau quá lâu. namjoon, tới tận bây giờ, sau ngần ấy năm, vẫn chưa quen với đôi mắt to tròn của jungkook và những lời nói thành thực. 

và rồi jungkook rướn người, không nói nhiều lời, với tay vào túi áo namjoon để lấy thỏi son dưỡng may mắn anh luôn mang theo bên người. namjoon ngắm nhìn với sự thích thú khi jungkook thoa son lên môi rồi quay sang anh chu miệng lên. cậu đóng nắp và đặt nó về lại túi namjoon. anh đã quen với chuyện này, jungkook lúc nào cũng làm điều này dù là đang ở nơi riêng tư hay chỗ công cộng. 

"của anh đấy nhé," namjoon mắng yêu, chẳng hề làm gì ngoại trừ nhìn ngắm đôi môi bóng loáng của jungkook.

"nên em mới thích đó." jungkook mỉm cười rạng rỡ, hai chiếc răng thỏ cùng xuất hiện. 

"em tự mua cho mình một thỏi đi." một nụ cười lại hiện hữu trên môi namjoon, anh chẳng thể ngăn điều ấy lại. trái tim anh loạn nhịp trong lồng ngực thình thịch, thình thịch, thình thịch.

"không, như này giống như đang hôn gián tiếp vậy á, hyung." 

"nhóc con," namjoon thì thầm chỉ đủ để jungkook nghe. anh vươn người tới, đứa tay vén những sợi tóc dài lòa xòa trên mặt cậu, gài chúng ra sau tai nơi phủ đầy những đôi bông tay xinh xắn. jungkook thích điều này, cậu nhắm mắt và thở chậm rãi khi ngón tay namjoon quấn quanh những lọn tóc. 

jungkook rướn tới hít hà cấn cổ của anh. cậu thường hay làm vậy. cậu nói cậu có một cái mũi nhạy cảm nhưng lại thích ngửi mùi hương trên người namjoon. namjoon bảo cậu là đứa bé kì lạ, nhưng lại chẳng bao giờ né tránh điều đó cả. 

"thế ở trường thế nào, em?" giờ thì đến lượt namjoon hỏi, anh ngắm nhìn cách khuôn mặt jungkook chìm dần vào thư thái khi họ cùng nhau nằm trên giường.

"vẫn-" jungkook rúc sâu vào người namjoon, đặt tay lên khuôn ngực anh, "vẫn ổn ạ, các lớp học có vẻ yên bình hơn vì vẫn chưa đến đợt kiểm tra cuối kì."

"đúng rồi," namjoon khúc khích, để yên cho bé con trong lòng tìm chỗ thoải mái, "thế ở chỗ làm thì sao, em?" 

jungkook ngừng lại để thở ra một hơi, "ở chỗ làm cũng ổn ạ, hôm nay thư viện không đông lắm nên em cũng không có quá nhiều việc để làm," cậu ngừng lại, ngước nhìn namjoon cùng nụ cười và namjoon chẳng thể cầm lòng mà không đáp lại cậu. 

"sao em lại cười?" namjoon hỏi, anh nhẹ nhàng lướt tay lên môi dưới cảu cậu và ấn vào nốt ruồi dưới môi cậu bằng ngon cái. anh chạm vào má cậu như thể cậu là một thực thể mong manh. anh để bản thân mình đắm chìm, ngắm nhìn cậu, ngay cả khi khoảnh khắc này chỉ kéo dài vài giây. 

"vì em hạnh phúc lắm." 

"hạnh phúc vì cái gì? chúng mình chỉ nằm dài trên giường kêu than về trường học trong khi đó jimin và tae đang xem phim hoạt hình disney kìa," namjoon trêu chọc và jungkook chẳng hề bật cười hay khúc khích.

thay vào đó, cậu mỉm cười dịu dàng và anh thu nụ cười ấy vào tầm mắt, "đúng rồi," cậu uể oải nháy mắt với namjoon, tựa như một chú mèo khi đang thoải mái trong không gian tĩnh lặng.

namjoon phải quay sang chỗ khác. anh không thể tiếp tục mắt đối mắt thế này được, quá mức chịu đựng của anh mất. 

"hyung," jungkook tiếp tục và namjoon biết cậu đang nhìn anh bởi anh có thể cảm nhận ánh mắt ấy, luôn luôn cảm nhận được nó. 

namjoon cúi xuống nhìn jungkook và đôi mắt to tròn của cậu, "anh đây?" 

"chúng mình nên đi hẹn hò," cậu thủ thì, như thể sợ nói to quá thì khoảnh khắc này sẽ tan biến mất. 

namjoon mỉm cười với suy nghĩ đó bởi nó thật đáng yêu, bé con dễ thương thủ thỉ hỏi anh -  giây phút này thật nhỏ bé và bình dị. 

"được thôi," namjoon đồng ý, "hẹn hò ở đâu?" 

nụ cười của jungkook càng rộng mở thêm khi cậu bắt đầu nghĩ về điều ấy, "anh nhớ cái nhà hàng lần trước chúng mình tới không, bà chủ tốt bụng đã cho chúng mình kẹo lúc thanh toán ý?" 

namjoon bật cười trước kí ức đó, "lần đó chúng mình chỉ định đi dạo quanh mấy tòa nhà thôi nhưng cuối cùng lại dừng chân ở đó."

namjoon nhớ điều này vì nhà hàng đó là nhà hàng gia đình và đôi vợ chồng cho họ cả phiếu giảm giá bởi họ nghĩ jungkook là một cậu nhóc ngọt nào. anh nhớ nụ cười của jungkook lúc đó, tiếng cười của cậu, nhớ tất cả, luôn nhớ, điều gì cũng nhớ, không quên chút nào hết. 

"em muốn tới đó thêm lần nữa. món súp ngon lắm," jungkook nói và có lẽ cũng bởi vì cậu muốn gặp lại bà chủ tốt bụng kia. 

"được thôi." namjoon đồng ý với một nụ cười. 

"ngày mai, khoảng sáu giờ," jungkook mỉm cười, "anh có thể qua đây đón em." 

"để rồi bị jimin và tae chọc à?" namjoon nhéo người jungkook một cái chỉ để thấy cậu bật cười, "biết bao điều anh đã làm vì em." 

"em tự hỏi tại sao." jungkook lại mỉm cười. 

khoảnh khắc này là của họ. chỉ dành cho cả hai người. 

"anh cũng tự hỏi." 

cả hai cùng nở nụ cười. 

"ngày mai, nhé?" jungkook hỏi và nhích người gần hơn về phía namjoon. ngay cả khi namjoon không hề nghĩ cậu có thể rúc sâu vào lòng anh thêm nữa. jungkook vẫn sẽ tìm ra cách. 

"ngày mai là của chúng mình." anh đáp lời, bởi jungkook đã nhắc đi nhắc lại từ này một lúc rồi, hẳn cậu đang mong ngóng biết nhường nào. jungkook luôn nói 'cái này là của bọn họ' rồi chẳng bao giờ giải thích vì sao. anh ôm chặt bé con vào lòng cùng nhau san sẻ hơi ấm. và anh nghĩ mình chẳng cần gì nữa khi đã có cậu trong vòng tay. 

"hôm nay cũng của chúng mình nữa, hyung." jungkook nhắm mắt lại và để mình vùi sâu vào lồng ngực namjoon. cậu để vòng tay namjoon quấn quanh mình mặc kệ điều gì sắp xảy đến. 

-

(2) bản gốc trong fic là Namjoon: ah yes, my apologies. I forget u can run faster than a car and cry with every single movie u watch mọi người hãy góp ý cho mình nếu thấy bản dịch chưa hợp lí nha

(3) đây là thí nghiệm phản xạ có điều kiện của pavlov, mọi người có thể google để biết thêm nha

namjoon thấy mình đang lẩy bẩy, anh biết phản ứng này chỉ xảy ra khi anh lo lắng hoặc trời lạnh. 

"này, hôm nay gần 23 độ đó, namjoon à," yoongi thông báo khi nhìn thấy namjoon đang run rẩy trên ghế sofa.

"em biết mà," namjoon đáp lại nhưng răng anh tiếp tục va vào nhau lập cập. 

"hình như cơ thể em thì không biết điều ấy đâu," yoongi nhìn anh thêm chút rồi nói tiếp. có một nụ cười nhẹ trên môi anh, sự thích thú dần hiện trên khuôn mặt. 

"joonie, em đang lo lắng chuyện gì vậy?" seokjin bước ra từ phòng bếp, ngồi cạnh và khoác vai namjoon. namjoon không muốn tốn thời gian đáp lời bởi anh biết seokjin chỉ muốn chọc anh thôi. 

"hyung," namjoon nhăn nhó với yoongi, mong là anh hiểu ý. 

"jinnie, namjoon đang hồi hộp đó." yoongi nói thay. 

namjoon không hề nhé. 

"trời lạnh, em không được quyền thấy rét à?" hai tay anh kéo chặt hai vạt áo.

"em chỉ run như này khi trời lạnh hoặc là khi em bồn chồn." seokjin lại nói đúng như mọi khi, anh chăm chú nhìn cách namjoon ngăn cơ thể mình lẩy bẩy, "cơ mà trời thì đang ấm..."

"này, không đúng chút nào nhé." namjoon tiếp tục chối đây đẩy. 

"thêm nữa, hôm nay em còn ăn diện," seokjin đưa mắt quét lên người namjoon trong khi tiếp tục nói, điều này khiến namjoon muốn đào cái lỗ chui xuống, "cái quần jeans xanh đậm", nó bao chặt lấy đùi namjoon, "khuy bấm đẹp đấy," ngón tay anh chạy dọc khuôn ngực namjoon, "em còn đeo cả cái dây chuyền hình còi siêu đẹp em chỉ dành cho mấy dịp đặc biệt này," seokjin dừng lại, tay chọc vào dây chuyền. 

"yoongi-ah, giúp anh giải bài toán này cái." seokjin ra hiệu với yoongi, yoongi tiến đến, "cậu chàng nhà mình thì ăn bận đẹp trai cộng một tin nhắn từ jimin bảo jungkook cần giúp chọn áo chia cho việc răng cậu chàng kia cứ va lập cập" anh ngừng lại một chút, nhìn xuống đồng hồ, "thêm vào việc sắp sáu giờ thì bằng mấy ta?" seokjin đưa một ngón tay lên cằm, trông anh như đang nghĩ ngợi mông lung lắm. tay kia anh giả vờ như đang tính nhẩm. 

"giúp anh với babe" anh nài nỉ. 

"nghe như hẹn hò ấy." yoongi trả lời, chiều theo mọi thứ seokjin đã bày ra. điều mà một cặp đôi hẳn sẽ làm. 

"gay-date" seokjin chữa lại, "đây là gay-date và anh biết bởi ra máy tính độ gay của anh luôn đúng là chả sai bao giờ -" anh ngừng lại rồi chỉ vào namjoon, "rõ rành rành là cuộc hẹn của hai chàng gay." 

"anh đừng nói từ 'gay' nữa đi," namjoon cau có, cơn bồn chồn đã biến mất nhờ vào seokjin. nhưng đương nhiên, anh sẽ không cảm ơn đâu. 

"thế đúng rồi chứ gì," seokjin nhếch mép. 

"không." namjoon chỉnh lại ngay lập tức trước khi seokjin tiếp tục thốt lên bất kì ý nghĩ nào, "jungkook mời em đi ăn tối và em đồng ý." 

seokjin và yoongi nhìn nhau rồi lại quay ra nhìn namjoon. 

"chuyện này-" yoongi ngập ngừng, "à mà thôi thôi," anh đáp bừa. như thể anh muốn nói gì thêm nhưng anh quyết định không nói gì cả. namjoon không thấy phiền chút nào, bởi dù yoongi có nói gì kết lại cũng sẽ là đống bài giảng của seokjin. 

"đi ăn tối vui với jungkook nha," seokjin cất tiếng hát, để chất giọng đẹp đẽ của mình vang vọng trong căn hộ, namjoon không thể ngăn mình lườm anh một cái. 

namjoon biết anh đang làm gì. cái gì anh chẳng biết. jungkook lúc nào cũng bày ra mấy kế hoạch thế này và chẳng bao giờ seokjin đứng ngoài cả. 

"oh, namjoon này," seokjin cất tiếng gọi trước khi namjoon rời đi, namjoon nhìn anh, "sex cũng là một dấu hiệu... em biết đấy," anh uể oải vẫy tay, "cho một mối quan hệ." anh cười, vẫn cái nụ cười đấy. 

namjoon trừng mắt nhìn seokjin nhưng anh thấy gò má mình đang nóng bừng lên. anh sẽ không nói thêm gì với seokjin hết, không nói gì với mọi người về chuyện đấy hết. mà hơn nữa, anh còn chẳng hiểu cái mà seokjin úp mở là gì. 

"cầm áo khoác theo, tối nay trời trở lạnh đấy," yoongi nhắc nhở, mắt vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại. namjoon tò mò không biết hoseok đang ở đâu nhưng chợt nhớ ra hẳn cậu đang tập nhảy. 

namjoon giơ tay ra dấu 'ok' và cầm theo chiếc áo treo trên móc cạnh cánh cửa. 

"đêm hôm nguy hiểm lắm đó, namjooni-" seokjin chưa kịp nói hết câu thì namjoon đã đóng sầm cánh cửa. trên suốt quãng đường tới căn hộ của jungkook, những lời seokjin nói cứ văng vẳng bên tai. 

anh đã đi chơi với jungkook rất nhiều lần, nhưng sự hồi hộp vẫn luôn nguyên vẹn, kể từ khi bắt đầu vốn đã như vậy. cơn rùng mình chạy dọc sống lưng namjoon và lan đến ngực, như thể đó là nơi nó thuộc về. 

anh nhớ cuộc hẹn đầu tiên của họ. chỉ riêng họ, không có những người còn lại. 

namjoon đã rất hoảng loạn, bất kì khi nào xảy ra chuyện gì mới anh cũng vậy, nhưng jungkook thì khác. khác theo nghĩa tích cực, namjoon nhớ lại, môi không ngăn nổi nụ cười. 

vào buổi hẹn đầu tiên, khi namjoon bước chân ra khỏi căn hộ, jungkook đã đợi sẵn. trên tay cậu là một bó hoa và gò má cậu ửng hồng. khi anh hỏi cậu lấy đâu ra thời gian đi mua hoa, jungkook trả lời thật ra cậu hái trộm ở một khu vườn trên đường tới nhà anh, bởi nhìn những đóa hoa đó khiến cậu nhớ đến anh. màu hồng, mày trắng và màu vàng, những đóa hoa được đặt một cách tinh tế trong tay namjoon. 

sau đó, mọi thứ dường như trầm tĩnh lại. bất kì khi nào sánh vai bên nhau, jungkook và namjoon sẽ nắm tay. jungkook sẽ chủ động trước, như mọi khi, và vào tối hôm đó, cậu bất chợt nhẹ nhàng nắm tay anh mà không hề ngần ngại hay khiến cả hai khó xử. jungkook dịu dàng nắm tay anh, jungkook hái những bông hoa rực rỡ bên đường tặng anh, jungkook biến mọi nỗi bất an trở nên an toàn. 

đúng, namjoon đang chuẩn bị đi ăn tối với jungkook và giờ anh đang phát rét lên được. 

anh nhận được tin nhắn khi đứng trước căn hộ của jungkook. 

jungkook: trời lạnh lắm, anh đừng quên mang áo khoác đó

namjoon: quá trễ rồi, em phải ủ ấm anh bằng cách cởi áo rồi ôm anh giống như mặt trăng ôm mặt trời vào nhật thức ý (4)

jungkook: nhật thực là cái quái gì?

namjoon ngửa đầu ra bật cười trước sự ngốc nghếch của bé con. 

namjoon: anh đang ở ngoài căn hộ của em đó, nhóc con hư đốn.  

namjoon vừa nhắn tin vừa cười trong khi đứng chờ trước cửa. chưa đầy nửa phút, jungkook mở cửa với nụ cười rạng rỡ trên môi. 

"em nhớ anh lắm ý." jungkook nói trong khi nhào vào vòng tay namjoon. hai tay cậu nâng khuôn mặt anh, đặt khẽ một nụ hôn lên vầng trán. namjoon nhắm hờ mắt trước khi jungkook lùi lại. chỉ còn hơi ấm từ bàn tay là vẫn vấn vương trên khuôn mặt anh. 

"hai hôm trước chúng mình vừa gặp nhau đấy," namjoon đáp lời nhưng không thể ngăn tiếng khúc khích. 

"không đúng," jungkook thì thầm rồi chẳng nói gì nữa. cậu dính chặt lấy người anh, khuôn mặt dính chặt vào cổ namjoon. cằm jungkook đặt trên xương quai xanh của namjoon, lồng ngực hai người chạm vào nhau. anh nghe thấy tiếng jungkook hít hà mùi áo anh và namjoon tiếp tục bật cười. 

 "em đang ăn tối đó hả? cơ mà anh vẫn còn đói lắm," namjoon vừa ôm vừa trêu chọc cậu bé đang vùi mình vào vòng tay anh. 

jungkook thật mềm mại, và nếu namjoon có là ma cà rồng thật hẳn anh có thể tiếp diễn sinh mệnh vĩnh hằng này chỉ bằng sự ấm áp của cậu. nhưng mà anh thì không phải ma cà rồng. còn bé con đang ôm chặt lấy anh thì quấn quít như thể đây là lần cuối cùng hai người gặp nhau. 

"thế thì đi nào," jungkook miễn cưỡng lùi lại nhưng tay namjoon vẫn dính chặt vào lưng cậu. 

jungkook nghịch chiếc chìa khóa xe, chạy ra chỗ đỗ để mở cửa cho namjoon trước. namjoon mỉm cười, ngay cả khi jungkook đã làm điều này cho anh cả ngàn lần, cảm giác vẫn vẹn nguyện. 

jungkook đóng cửa lại, đi về phía bên kia trong khi namjoon cài dây an toàn. 

cậu vào xe, khởi động, và cài dây an toàn cho chính mình. 

"em biết không, nếu như trời ấm hơn chúng mình đã có thể đi bằng xe đạp rồi," namjoon nói trong khi jungkook đang tập trung quay xe. 

"lãng mạn ghê ha," jungkook đáp lời, "vậy em có thể ngồi lên đùi anh khi anh đạp xe chở hai đứa mình tới nhà hàng hông?"

namjoon véo lấy một bên má của cậu khi nghe câu đùa và khiến jungkook kêu ầm lên.

"nào! em không biết anh có nhận ra không nhưng em là người duy nhất ở đây đang lái xe và là người duy nhất trong xe biết làm điều này đó."

namjoon rụt tay lại, jungkook lại bật cười và namjoon thích nghe tiếng cười ấy. 

mặt trăng lấp ló xuất hiện. ánh sáng phủ lên làn da của jungkook, khiến nó xuất hiện những vệt sáng xanh ấm áp. như thể mặt trăng đang trú ẩn bên trong cậu. namjoon thích ngắm trăng, bởi anh nghĩ anh và mặt trăng cũng giống nhau. cả hai đều muốn kề bên jungkook dẫu là ở nơi đâu. 

jungkook vươn tay, nắm lấy tay namjoon trong khi tay kia vẫn đặt trên vô lăng. không khí dường như dịu lại. anh thích cảm giác âm nhạc văng vẳng bên tai trong khoảnh khắc nhỏ bé này, và đôi tay mềm của jungkook nắm lấy tay anh. 

"hôm nay em thế nào?" namjoon hỏi, ngắm nhìn jungkook lái xe bởi anh thấy bằng một cách nào đó, trông cậu thật cuốn hút, một trong rất nhiều điều khiến anh thấy cậu cuốn hút trong danh sách của mình. 

"chán lắm, jimin-hyung cứ bắt bọn em phải xem bộ phim anh ấy chọn ý," jungkook vừa nói vừa cười nhẹ, và namjoon cũng cười theo. 

"em xem vui không?"

"chỉ vui một tí thôi," nụ cười của jungkook càng lúc càng rạng rỡ khi cậu quay sang nhìn namjoon một cái, rồi lại quay về nhìn đường phố.

"thế còn anh thì sao?" jungkook hỏi. 

"anh chẳng làm gì mấy," trừ việc bồn chồn vì cuộc hẹn này, "anh chỉ làm bài và làm phiền các hyungs thôi," namjoon kết lời và không nói gì thêm. 

"anh còn chẳng nói là anh háo hức vì được gặp em!" jungkook kể tội, mè nheo siết chặt tay namjoon. 

"này, em cũng thế nha," namjoon vừa cười vừa biện hộ. 

"lúc nào chả rõ rành rành là em háo hức như thế nào khi chúng mình làm điều gì đó cùng nhau," cậu vừa nói vừa bĩu môi, khiến namjoon như muốn tan thành vũng nước mềm xèo. 

"nói điêu, dọa anh à."

jungkook nhìn anh và lên án kịch liệt, "cho anh biết, em là hội trưởng câu lạc bộ hâm mộ namjoon hyung," cậu bắt đầu cao giọng để ngăn tiếng cười khúc khích trong miệng khiến cho mình mất đi vẻ nghiêm túc, "em dành ra ít nhất bảy tiếng mỗi ngày để nhớ đến kim namjoon đó."

namjoon không thể ngăn chính mình bật cười cười, anh cố nhịn cười rồi hỏi tiếp, "thế hội phó là ai?" 

"dỡ ợt, chính là... em" jungkook vừa nói vừa cười đắc thắng

"thế ai là thủ quỹ?"

jungkook nghĩ một chút trước khi đáp lại, "em cũng không biết, có thể là jimin-hyung cũng có thể là hobi-hyung, em không muốn để hai người đó tranh nhau vị trí ấy." 

namjoon và jungkook cười ngặt nghẽo suốt chặng đường tới nhà hàng. namjoon cười đến mức thấy như đứt ruột tới nơi, và chẳng một lúc nào tay anh rời khỏi bàn tay jungkook cả. 

"em đói," jungkook nói, đỗ xe và tháo dây an toàn. namjoon cũng làm y hệt. họ vào cửa, jungkook giữ cửa cho anh với một nụ cười. cả hai đứng chờ được xếp chỗ. 

"hai con quay lại rồi hả?" bà chủ quán tốt bụng nhìn thấy họ, lại gần và mỉm cười phúc hậu.

"bọn con nhớ cô lắm," jungkook thành thật trả lời, nụ cười ánh lên trong ánh mắt cậu. 

"để cô xếp chỗ cho hai đứa, hai đứa trẻ ngoan, ngồi xuống đây," bà chủ vừa nói vừa dẫn cả hai tới một bàn đôi. 

namjoon đi theo jungkook và ngồi xuống nơi được chỉ. hai người ngồi đối diện nhau và anh có cảm giác chân hai người đang đan chéo vào nhau dưới gầm bàn. 

bà chủ mỉm cười trước khi đi để cho cả hai có thời gian chọn món. 

"hyung, em nhớ anh lắm." jungkook nói, cả hai ngồi trên chiếc bàn đôi, cậu nắm lấy tay namjoon. jungkook luôn nói điều này, và thật đáng yêu và đẹp đẽ làm sao, lồng ngực namjoon luôn ngập tràn những cảm xúc này vì lời nói và hành động của cậu. 

"anh cũng nhớ em," namjoon nói, anh thật sự nhớ cậu. cứ như thể anh luôn nghĩ về jungkook, không bằng cách này thì cách khác - bất kể là cậu ở đâu. anh không nói về việc cả hai chỉ gặp nhau cách đây mấy ngày, cũng không nhắc về việc ngày nào hai người cũng nhắn tin cho nhau. 

bữa tối kết thúc. thật dễ dàng, namjoon nhận ra anh đã nhìn jungkook ăn bữa tối của mình như thể đây là bữa ăn cuối cùng của cậu. anh không thể ngăn trái tim mình mềm xèo trong lồng ngực. họ nói cười, đùa giỡn, kể cho nhau nghe về những chuyện trong ngày, nói về jungkook và các tiết học của cậu, nói về namjoon và chuyện học tập của anh, họ nói về cả hai - cùng nhau. thật dễ để namjoon thấy anh thích điều đó biết mấy. anh ước ao hai người có thể làm những điều này mãi mãi về sau, và nếu được cho cơi hội, anh sẽ làm những điều này mãi. 

"hôm nay đến lượt anh trả," namjoon nói trong khi nhìn jungkook ăn nốt. jungkook nhìn anh và nheo mày. 

"lần trước anh cũng nói thế, hyung," jungkook vừa nói vừa lau miệng. 

"em có biết người thường họ chẳng bao giờ tranh cái này không," namjoon bắt đầu, "còn em thì ở đây, chí chóe với anh mỗi khi đến màn thanh toán." 

"vì em đang cố tán tỉnh anh đó, anh còn đổ lỗi cho em nữa không?" 

má namjoon đỏ bừng, "jungkook, anh đánh em á," 

jungkook đảo mắt bởi biết mình đã thua. 

"lần sau là tới lượt em đó," cậu nói, đi ra khỏi bàn, có lẽ là chuẩn bị vào nhà vệ sinh.

namjoon gật đầu trong khi nhìn cậu. 

"giờ trong khi em vào nhà vệ sinh thì anh trả tiền, nha?" 

namjoon mỉm cười vì jungkook, một cậu nhóc nghịch ngợm, đang thỏa hiệp. 

"anh biết rồi," namjoon nói, uống nốt ngụm rượu cuối cùng trước khi đứng dậy. 

nhìn jungkook bước về phía nhà vệ sinh, namjoon bật cười. anh đến quầy thu ngân và nhìn thấy bà chủ đã đứng đó chờ sẵn. nụ cười dịu dàng hiện lên trên khuôn mặt bà khi anh tiến lại gần. 

"mọi chuyện ổn chứ con?" bà hỏi khi cầm lấy tờ gọi món.

"hoàn hảo cô ạ." anh cười và rút ví từ sau túi quần. 

"thấy hai con quay lại đây cô  vui lắm, cô nhớ hai đứa rất nhiều," bà thừa nhận, giọng nói ấm áp khiến namjoon thấy như mình đang gặp lại một người dì tốt bụng hoặc một người họ hàng cũ. 

anh gửi tiền và để lại một số tiền tips lớn. 

"cô hi vọng con và bạn trai lại đến lần nữa," bà cười rạng rỡ và đưa anh một nắm kẹo trước khi gửi hóa đơn. 

"con cũng mong vậy ạ," anh cười, nắm lấy cả hai thứ. bà vẫy tay tạm biệt và anh đứng chờ jungkook cạnh cánh cửa. 

chuyện này không còn khiến namjoon trầm mặc như trước nữa. lần thứ ba nó xảy ra, anh đã có thể đón nhận nó, nhưng thực ra là không. 

anh nhận ra sự nhầm lẫn và tính quay lại nhưng bà chủ đã không còn đứng đó nữa. 

y hệt như lần đầu tiên. anh đứng chôn chân và thậm chí còn không nhận ra jungkook đã quay trở lại từ phòng vệ sinh. 

"mình về chứ anh?" tiếng hỏi của jungkook phá vỡ dòng suy nghĩ trong đầu namjoon. 

anh quay lại nhìn jungkook và dường như quên hết những gì đang quẩn quanh trong đầu mình. và công bằng mà nói, tất cả đều là do cậu mà ra. 

jungkook đã nhuộm tóc đen trở lại sau một thời gian dài trải nghiệm những màu sắc khác. mái tóc cậu ánh lên dưới ánh điện. cậu như hiện thân của thanh xuân còn namjoon chẳng thể kiềm lòng mà thấy con tim mình như đang bổ nhào ra khỏi lồng ngực. ánh mắt của jungkook sáng ngời, và dường như nhờ vào tác dụng của rượu, chúng hướng về phía anh đầy mong mỏi khi hai người dùng bữa hoặc có thể do cậu luôn nhìn về phía anh với anh mắt đó khi cả hai kề bên nhau. đôi mắt ấy nói lên biết bao điều, những cảm xúc bộc phát của cậu, những khoảng khắc cậu yếu mềm, và cả những giây phút cậu đặt lòng tin vô bờ vào namjoon. 

jungkook đẹp đẽ đến mức, namjoon thấy lồng ngực mình nhói lên. có nhiều cấp độ của nỗi đau namjoon đã từng trải nghiệm trong suốt quãng thời gian có mặt trên đời, anh thậm chí còn dễ dàng xếp loại chúng: làm trầy đầu gối, tự cắn vào má trong, va ngón chân cái vào góc bàn, tất cả những tai nạn, hoặc đơn giản là những nhầm lẫn ngớ ngẩn. và rồi jungkook xuất hiện, một cậu bé thể hiện tất cả hỉ nộ ái ố trên khuôn mặt, khiến con tim namjoon trật nhịp trong lồng ngực mỗi giây phút anh nhìn vào mắt cậu. 

namjoon không nói nhiều về định mệnh, bởi đó không phải sở trường của anh, cũng bởi anh không thể dừng lại một khi bắt đầu trả lòng, nhưng anh có thể dễ dàng nói rằng giây phút  ở bên jungkook tựa như mở ra một vũ trụ khác của riêng hai người. anh nghĩ điều đó là sự thật, anh thích nghĩ về điều đó một cách khá thường xuyên, suy nghĩ về vũ trụ chỉ cho hai người quẩn quanh trong đầu cả hai người, và dường như cú nổ lớn kiến tạo vũ trụ lại xuất hiện. 

namjoon không để chính mình nghĩ về điều ấy quá nhiều, anh sẽ để jungkook nghĩ về điều ấy mỗi khi cậu kêu chán vào lúc ba giờ đêm, nhưng anh thích nghĩ rằng, jungkook bước vào đời anh là có lý do. 

"ừ, em sẵn sàng chưa?" namjoon hỏi bởi anh đã sẵn sàng, và bởi jeon jungkook là chuẩn mẫu của cái đẹp tiềm ẩn còn anh chẳng thể đợi chờ thêm một giây phút nào để đưa cậu về nhà, khám phá từng tấc của kiệt tác này - bằng tất cả các mà anh đã làm trong suốt những tháng năm nghiên cứu về sự kiến tạo của vũ trụ

namjoon là người có đức tin vào định mệnh - nhưng anh cũng tin vào cả hai bọn họ nữa. những nguyên tử va vào nhau, còn namjoon thì va vào jungkook. 

jungkook gật đầu và bặm môi, namjoon nhìn nốt ruồi ở môi dưới của cậu. 

"em có muốn về nhà anh không?" namjoon hỏi và jungkook biết anh muốn gì, jungkook gật đầu ngay tức khắc, đôi mắt cậu mở to tràn ngập khát khao. 

-

(4) bản gốc là thế này "too late, u'll have to provide warmth by taking off ur shirt and cuddling me like in Eclipse" mình cũng không biết dịch đúng không nếu được các bạn hãy góp ý cho mình nha

chapter 2

Nhận xét