sau khi jungkook rời đi, căn phòng trở nên trống vắng, cảm giác ấm áp biến mất hoàn toàn, chỉ còn một mình namjoon ở đây. anh đứng dậy nhặt đống quần áo rơi vãi quanh sàn, không thể hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra. mọi chuyện đáng ra vẫn ổn, hai người vẫn đang ổn. cả hai làm những chuyện vẫn luôn làm, không có gì thay đổi cả, cho đến khi namjoon kể cho jungkook nghe về chuyện ngày hôm nay và rồi tất cả mọi thứ kết thúc trong tệ hại. anh cầm điện thoại lên, bước vội ra khỏi phòng và đi thẳng tới nhà bếp. không thể ở lại trong đó nổi nữa. anh nên gọi cho jungkook. đáng ra, anh nên gọi cho jungkook, xin lỗi về những gì anh đã làm để rồi mọi chuyện lại về như quỹ đạo ban đầu. nhưng anh không làm vậy. anh nên kệ mọi chuyện. jungkook đã nói cả hai vẫn ổn, cậu nói cả hai ổn mà. namjoon lấy một cái cốc trên chạn rồi rót nước. "namjoonie," giọng nói của seokjin làm namjoon hơi giật mình, anh cứ tưởng không có ai ở nhà cả. seokjin bước vào bếp trong bộ pijama sọc. "hyu...