sau khi jungkook rời đi, căn phòng trở nên trống vắng, cảm giác ấm áp biến mất hoàn toàn, chỉ còn một mình namjoon ở đây.
anh đứng dậy nhặt đống quần áo rơi vãi quanh sàn, không thể hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra. mọi chuyện đáng ra vẫn ổn, hai người vẫn đang ổn. cả hai làm những chuyện vẫn luôn làm, không có gì thay đổi cả, cho đến khi namjoon kể cho jungkook nghe về chuyện ngày hôm nay và rồi tất cả mọi thứ kết thúc trong tệ hại.
anh cầm điện thoại lên, bước vội ra khỏi phòng và đi thẳng tới nhà bếp. không thể ở lại trong đó nổi nữa. anh nên gọi cho jungkook. đáng ra, anh nên gọi cho jungkook, xin lỗi về những gì anh đã làm để rồi mọi chuyện lại về như quỹ đạo ban đầu. nhưng anh không làm vậy. anh nên kệ mọi chuyện. jungkook đã nói cả hai vẫn ổn, cậu nói cả hai ổn mà. namjoon lấy một cái cốc trên chạn rồi rót nước.
"namjoonie," giọng nói của seokjin làm namjoon hơi giật mình, anh cứ tưởng không có ai ở nhà cả.
seokjin bước vào bếp trong bộ pijama sọc.
"hyung," namjoon đáp lời, không muốn nói gì thêm bởi nếu mở miệng ra nói thêm gì anh sẽ khóc mất.
"jungkook đâu em?" seokjin hỏi, lấy luôn chiếc cốc trên tay namjoon và uống một ngụm rồi để trên bệ bếp.
namjoon cũng chẳng buồn nhúc nhích giành lại. "em ấy về rồi," namjoon trả lời, không muốn nói ra điều này, muốn giữ những lời ấy mãi mãi. anh nhìn chằm chằm xuống chân.
"về rồi? em ấy có bao giờ làm vậy đâu." seokjin thốt lên bất ngờ trong khi đi quanh bếp. seokjin nói đúng, jungkook không bao giờ làm vậy. cậu không bao giờ rời khỏi nhà namjoon trừ khi có ca làm sớm vào sáng hôm sau hoặc có bài kiểm tra, nhưng hôm nay là thứ sáu và bọn họ vừa đi ăn tối về.
namjoon dừng lại, ngoảnh mặt nhìn ra chỗ khác. "bà chủ nhà hàng tưởng jungkook là bạn trai em," namjoon rối bời vì chẳng biết phải nói gì thêm. bởi đó là điều duy nhất trôi nổi trong tâm trí anh. bởi anh cảm thấy mờ mịt và mỗi khi mất phương hướng, anh luôn nhờ những hyungs của mình, hi vọng họ có thể giúp anh những chuyện anh không thể. anh không dám nói gì thêm bởi riêng câu nói kia đã khiến jungkook vội vã rời khỏi nhà anh trong đêm như thể đang có hỏa hoạn vậy.
lời nhận xét đó khiến seokjin dừng việc đang làm lại. anh quay sang nhìn namjoon mà không chớp mắt, đừng yên mà không làm gì rồi bật cười ha hả - điệu cười như tiếng chùi kính chỉ vang lên mỗi khi anh nghe những trò đùa hài hước nhất
"tin nóng đây! bà chủ nhà hàng đã tiết lộ sự thật!" seokjin nói trong khi giơ hai tay lên thông báo, có lẽ đang hình dung lại cảnh tượng đó trong đầu. yoongi xuất hiện vào thời điểm hoàn hảo nhất, mái tóc rối bời, đôi mắt mệt mỏi chớp chớp.
"hyung, em không - chúng em không -" namjoon thấy đầu mình ong ong khi cả hai cùng nhìn anh chằm chằm, "jungkook không phải bạn trai của em." và hẳn là điều này nghe kỳ cục lắm bởi tiếng cười của seokjin càng lúc càng to hơn.
yoongi lừ mắt nhìn namjoon trong khi với tay lấy cái cốc ưa thích. anh không nói gì cả. namjoon cũng không dám nhắc nhở rằng giờ là nửa đêm, thường thì mọi người sẽ đi ngủ chứ không ai lại tỉnh dậy sau một giấc ngủ trưa dài 6 tiếng cả. một lần nữa, seokjin ngừng cười. namjoon cảm thấy hệt như lần kể cho mọi người về lời nhận xét của jackson.
"hobi baby, ra đây chút đi."
seokjin gọi hoseok ở trong phòng. namjoon đang không tìm được đôi tất của mình, jungkook thì đi mất, chẳng có gì ổn ở đây cả. namjoon nghe thấy tiếng bước chân nhè nhẹ ở hành lang trước khi thấy hoseok xuất hiện trong chiếc áo t-shirt to đùng của seokjin cùng cái quần lót hình con vịt.
"jungkook và namjoon đang hẹn hò đúng không?" nghe câu hỏi đầu tiên của seokjin, đôi mắt hoseok sáng bừng như thể anh chuẩn bị bước lên sân khấu, hoặc mỗi lần chuẩn bị làm điều gì nghiêm túc.
namjoon cố gắng nói, cố để biện hộ cho chính mình bằng mọi cách nhưng hoseok hạ gục anh. hoseok, như một thằng nhóc lớp sáu bị đám bạn xấu lôi kéo, bắt đầu rên rỉ ầm ỹ rồi kêu eo éo, "anh sẽ chăm lo cho em," tiếp tục rên rỉ rồi bật cười, sau đấy thì seokjin cũng cười phá lên và đến yoongi cũng khúc khích.
và chúa ơi, đấy là những lời vàng ngọc của namjoon. "ok, dừng lại ngay!" namjoon lao vài bịt miệng hoseok, gò má đỏ bừng, anh cảm thấy khuôn mặt mình nóng lên từng giây khi nghe hoseok giả vờ thở dốc và ưm a. hoseok liếm lòng bàn tay của anh khiến anh phải rụt tay lại.
"cái đấy... là chuyện riêng tư mà." đúng thật. giờ anh nhận ra mấy lời này vào tai người khác nghe sẽ buồn cười đến thế này.
"oh, joonie, tâm hồn đáng thương của em," yoongi mở lời, mặt khẽ nhăn, namjoon ước gì mình không ở đây- ước gì mình biến mất. anh thấy như thể yoongi đang dỗ dành một con mèo con vậy.
"dừng ngay." namjoon chặn mấy lời này lại ngay tập tức.
"namjoon-ah, cậu toàn thủ thỉ mấy lời trên giường với jungkook rồi tự nghĩ rằng không có ai ở nhà cả," hoseok nói, như thể thêm dầu vào đám cháy vốn đã phừng phừng. tựa như có một ngôi nhà ẩn dụ giờ đã nổ tan thành trăm mảnh.
"thêm vào đó, em ấy mặc quần áo của em," yoongi đế thêm, tro mờ mịt khắp nơi.
"hai đứa còn suốt ngày ôm ấp rồi nắm tay." seokjin nói tiếp, khói bám vào bức tường như khung tranh.
"bởi vì chúng em là những người bạn tốt," namjoon giải thích bởi anh đang bị cáo buộc bởi một thứ mà anh cũng chẳng thể hiểu.
"ờ, vậy để rõ ràng thì, em và jungkook không hẹn hò?" seokjin hỏi. anh nhìn namjoon như thể đang lấy lời khai, như thể namjoon là đứa trẻ 7 tuổi vừa đánh vỡ bình hoa của mẹ, khiến namjoon thấy thật tồi tệ.
"không - bọn em - em -", những con chữ như mắc kẹt trong cuống họng khi cả ba người đều nhìn anh rồi trong đợi một câu trả lời thỏa đáng.
"bọn em không có quan hệ yêu đương." namjoon cuối cùng cũng bật ra một câu.
"em chắc chứ?" yoongi hỏi, đôi mắt xoáy sâu vào namjoon như thể đang mò mẫm trong tâm hồn anh, đào bới những suy nghĩ sâu kín.
"vâng, em đã nói với jungkook về chuyện này khi bọn em về-" namjoon không dám nói rằng anh kể cho jungkook nghe sau khi làm tình, bởi rõ ràng là không cần, hẳn là mọi người đã nghe thấy tiếng anh làm jungkook.
"từ từ," yoongi giơ tay ngăn namjoon lại, "em bảo em nói cho jungkook rằng có người nghĩ hai đứa yêu nhau?"
"vâng?" namjoon trả lời trong mơ hồ, không biết đây có phải là câu trả lời mọi người muốn không. cả ba đều bực dọc. yoongi lắc đầu như thể anh là một ông bố đang thất vọng, seokjin nhìn ra chỗ khác chứ không buồn nhìn tới namjoon, còn hoseok thì xụ mặt bĩu môi.
"em chỉ nghĩ-"
"nghĩ cái gì, joon? nghĩ là thằng bé sẽ ổn với chuyện đấy à?" yoongi hỏi, dường như có sự giận trong giọng nói của anh. anh chỉ thế này khi bênh vực các em mỗi lần gặp chuyện.
"sao anh lại nổi cáu với em? em không biết chuyện gì đang xảy ra nữa?"
"đấy là cái mà yoongi cố gắng nói đó." hoseok dừng cuộc tranh cãi lại, "joon, có lẽ mọi người đều nghĩ cậu đã có người trong lòng bởi," anh dừng lại một chút, "well, bởi tất cả mọi người đều nghĩ cậu và jungkook có gì đó với nhau."
namjoon thấy mình mít đặc, "bọn mình, bọn mình chỉ là bạn."
"chúa ơi," yoongi lầm bầm, giơ tay lên che mũi.
"joonie, cậu nên nói chuyện với jungkook đi," hoseok nói nhỏ nhẹ, không muốn nói sai điều gì khiến namjoon sợ hãi.
"jungkook nói bọn mình vẫn ổn," namjoon trông như sắp khóc, "em ấy bảo mọi chuyện vẫn ổn," anh nói, tự an ủi chúng mình nhiều hơn là muốn thuyết phục ba người còn lại.
"rồi em và jungkook chỉ là bạn, đúng chứ?" seokjin hỏi lại để xác nhận, nhìn namjoon như thể muốn anh thay đổi đáp án. có điều gì ẩn trong đôi mắt của anh mà namjoon không thể gọi tên.
"vâng," namjoon nhắc lại, gật đầu mạnh bởi anh cũng chẳng biết phải làm gì nữa.
"ok, được rồi." seokjin nói rồi quay về phòng cùng hai người bạn trai, để lại namjoon chết lặng sau cuộc nói chuyện.
chỉ còn lại namjoon, làm việc mà anh giỏi nhất - chìm đắm trong đống suy nghĩ ngổn ngang.
anh muốn tin vào chính mình - tin vào những gì mình có trong suốt những năm ở bên jungkook. anh chưa từng nghĩ về điều ấy, chưa từng nghĩ đến bất kì khả năng nào. namjoon không muốn nghĩa quá nhiều, không muốn bị những cảm xúc này trói buộc, không muốn lồng ngực mình như bị bóp nghẹn thêm nữa.
namjoon đứng dậy một cách khó khăn, cảm thấy thật lạc lõng, hệt như cảm giác vừa rồi lúc trong phòng, khi jungkook ra khỏi giường và biến mất. anh cầm điện thoại lên, kiểm tra xem jungkook có gọi hay nhắn tin gì không, nhưng không một thông báo nào hiện lên cả.
---
namjoon nghĩ jungkook đang có tình tránh mặt anh. không phải anh cố tình chú tâm đâu, nhưng rõ ràng có gì đó sai sai. lần cuối cùng anh và cậu gặp nhau là đêm jungkook vội vã quay về, nghĩa là đã 3 tuần và 2 ngày trôi qua rồi.
không, không phải anh đếm ngày đâu, không hề nhé.
namjoon thấy mình như cái cây héo, sắp chết đến nơi, đang trút hơi thở cuối cùng trước khi từ trần.
"cái mặt cậu lại xị ra rồi," hoseok vừa nói vừa ôm gối trên nệm ghế rồi ngồi xuống.
"tớ... chỉ đang nghĩ ngợi thôi," namjoon lắp bắp và đấy là sự thật, anh chỉ đang nghĩ. nghĩ về điều duy nhất đang xảy ra hiện tại là anh chẳng hề được gặp jungkook. lần cuối cùng họ nhắn tin là vài ngày trước vì namjoon đã mở lời trước.
"nghĩ về chuyện gì? sắp tám giờ rồi và mặt cậu cứ ngẩn ra từ lúc bốn giờ." namjoon chẳng cần nói gì thêm vì anh biết mọi người đều hiểu. anh đã cứ xụ mặt kể từ hôm jungkook rời đi, yoongi đã nhắc lại chuyện này, khuyên namjoon nên nhận lỗi với jungkook, thậm chí còn xoa đầu namjoon nữa.
namjoon không nghĩ bộc bạch với jungkook là chuyện dễ dàng. nhận lỗi có nghĩa là có ai đó đã làm sai, đồng nghĩa với việc namjoon đã làm gì sai nhưng namjoon chẳng thể hiểu nổi anh đã làm gì. anh không có đủ dũng khí để đối mặt với những điều làm anh phiền muộn này.
"chỉ là chuyện linh tinh thôi." anh đáp, không muốn nhìn vào mắt hoseok bởi cậu hiểu anh rõ như lòng bàn tay.
"yoongi hyung bảo hôm qua cậu cứ ngồi nựng con mèo hoang ngoài cửa nhà tận nửa tiếng," hoseok vừa nói vừa lướt mở điện thoại.
"không phải - tớ lúc nào chả nựng mấy con mèo ở ngoài," namjoon chống chế và thực ra anh cũng không nói dối hoàn toàn.
"ừ, nhưng anh ấy bảo trông cậu như một kẻ bại trận thảm hại ấy," hoseok nhắc lại, quá mải mê nhìn điện thoại đến mức không buồn ngẩng lên nhìn namjoon hay chú tâm đến lời nói.
"này, đây là bắt nạt đấy, hobi. cậu hẹn hò với jin hyung quá lâu rồi."
"well, anh ấy là bạn trai của tớ nên là tớ chịu thôi."
"nhân tiện đang nói về quỷ dữ, jin hyung đâu rồi?"
"anh ấy ở chỗ jungkook." hoseok lướt điện thoại trong khi đáp lời, mắt namjoon mở to, tai như vểnh lên khi nghe thấy vậy.
"anh ấy ở đâu cơ?" hoseok bỏ điện thoại xuống và quay sang nhìn anh, "căn hộ của jungkook? chỗ mà jimin và taehyung cũng đang sống? nơi mà gần như cậu cũng đang ở cùng luôn?"
"à ừ," namjoon ngừng lại, cố gắng trông thật ngầu nhưng anh biết mình thất bại rõ ràng, "thế anh ấy sang ấy làm gì?" namjoon đằng hắng.
anh không muốn giọng mình nghe tội nghiệp vì jungkook chẳng những không nhắn tin cho anh mà còn không mời anh sang nhà nữa. namjoon không muốn chìm trong sự thật là anh đang cố gắng biến mọi thứ trở thành bình thường nhưng chẳng hiểu vì sao vẫn công cốc. anh cần thả lỏng tinh thần.
"tớ cũng chả biết. anh yoongi thì biết đó, lúc jin hyung bảo tụi tớ thì anh ấy là người tỉnh táo hơn." hoseok lầm bầm trả lời, vừa ôm gối vừa chăm chú xem điện thoại.
"thế yoongi-hyung đâu?" namjoon có vẻ hơi nóng lòng để tìm ra đáp án từ người mà thường thì chẳng bao giờ quan tâm đến mấy chuyện vặt vãnh này cả - như chuyện thể thao và anime ấy.
"đang chuẩn bị để đi uống trà sữa, cậu đi không?"
"hai đứa nhắc gì anh thế?" yoongi xuất hiện đúng lúc. anh đang choàng một chiếc khăn to bự, che phủ gần như cả khuôn mặt, có lẽ đấy là lí do yoongi chọn nó ngay lập tức.
"joonie muốn biết tại sao jinnie lại sang chỗ jungkook," hoseok vừa nhìn anh vừa nói khiến cho namjoon càng thêm lo lắng.
thình thịch, thình thịch, thình thịch
yoongi bước qua phòng khách đứng trước tấm gương ở hành lang,
"à, chuyện anh ấy bảo bọn mình sáng nay ý hả," anh vừa chỉnh tóc vừa chờ hoseok đáp lời, rồi nói tiếp, "anh ấy đang giúp jungkook chuẩn bị đi hẹn hò, em nhớ chứ?"
thình thịch, thình thich, thình th-
namjoon thấy môi mình khô không khốc, dù rằng mắt anh đang không có tiêu cự nhưng anh thấy ánh mắt mình đang xuyên một lỗ trên khoảng không trước mặt. yoongi nói một cách thờ ơ khiến namjoon suýt thì không hiểu lời anh nói nghĩa là gì. suýt thì không hiểu.
cảm giác rối bời rầm ran trong bụng anh. nếu những lần bị mọi người cáo buộc là đã có bạn trai khiến anh ngạc nhiên, thì hiện tại, anh không biết phải gọi tên cảm giác này thế nào. như thể có một con quái vật nhầy nhụa, nhớp nháp đang đánh huỳnh huỵch vào lồng ngực anh biến mọi câu từ trở nên hỗn loạn. cảm giác nặng nề, khó chịu khiến tiếng gào thét trong đầu anh ngựng bặt mà không rõ lý do.
đáng ra anh nên nói gì đó, thật sự đấy, anh nên làm vậy. anh đáng ra nên cười phá lên và bảo mọi người gửi lời chúc may mắn, ngay cả khi anh chẳng hiểu mình đang chúc ai may mắn và tại sao lại chúc. đó có lẽ là điều tốt nhất anh có thể làm, có lẽ là vậy. như có hồi chuông báo động trong lòng namjoon. nghe thấy việc jungkook sắp hẹn hò và ở vế sau lại là người không phải anh khiến cảm giác có những cánh bướm lạo xạo trong bụng biến thành một sự giày vò khó chịu.
"uh-" anh ngập ngừng, "ý anh là gì ạ?" giọng của namjoon nghẹn ngào và anh hi vọng không i nhận ra điều này. anh mong mặt mình không biểu lộ tất thảy mớ cảm xúc hỗn độn.
"ừ, jin hyung giới thiệu một cậu chàng cho jungkook và jungkook cần anh ấy giúp chọn quần áo." yoongi nhìn anh thông qua tấm gương trong khi trả lời, và yeah, okay, namjoon thấy trái đất như chuẩn bị nuốt chửng lấy mình. anh thấy mình như chìm dần, như một cái cây bị tưới quá nhiều nước trong cùng một lúc.
"em ấy sẽ không làm thế," namjoon nói mà không hề nghĩ. anh hoảng loạn và không thể ngăn những lời muốn nói. cả hai người kia đều ngừng việc đang làm lại và quay sang nhìn anh.
"em ấy không- bọn em không -, em -" anh định nói gì đó để bảo hai người đừng nhìn anh như thế nữa? nhưng anh thậm chí không thể nói một câu hoàn chỉnh, cái lưỡi cứ lúng búng trong miệng và mọi thứ diễn ra quá nhanh. anh thấy mình như bị thu nhỏ trong khi khó khăn tìm từ ngữ diễn đạt cảm xúc.
"namjoon, trông cậu nóng quá," hoseok nói, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng. cậu bước tới và đặt tay lên vai namjoon. mọi thứ thật vô lý. tất cả đều đổ bể và anh thấy mình sắp khụy xuống mất. anh có được phép tỏ ra bi kịch thế này không?
"tớ ổn, tớ cực ổn ý, thấy không." anh giơ tay làm biểu tượng khẩu súng và nhấc chân trái lên, chúa ơi, anh đang phá hỏng tất cả mọi thứ? sao anh lại vã mồ hôi hột như này? mồ hôi túa ra ở lòng bàn tay bàn trên, trên cả khuôn mặt namjoon. có một cái meme spongebob đại để là tất cả những bé bọt biển nhỏ chạy vòng vòng trong não bé bọt biển lớn để tìm câu trả lời, anh thấy mình giờ cũng hệt như vậy, nhưng ở một level hoàn toàn khác.
"em chắc không đấy?" yoongi hỏi, đôi mắt nghi hoặc quét qua khuôn mặt đang đực ra của namjoon.
"vâng!" anh hét lên, ôi không, anh không định hét, hai người kia sẽ phát hiện ra anh đang phát hoảng lên rồi nói qua nói lại cho xem.
"em ổn," namjoon hạ giọng, lí nhí như tiếng chuột kêu. không đúng, đây không giống giọng anh, "em ổn ạ," anh nói lại, giờ thì giọng lại quá trầm.
"chỉ là anh nói về chuyện jungkook chuẩn bị đi hẹn hò." đây rồi, giờ thì anh lại bắt đầu lắp bắp, "và- và- sao trong này nóng thế nhỉ? như thể em đang trong biển lửa ý. em cởi áo được không, hyung? em có thể cởi áo và nằm lăn ra sàn, yeah, để em làm thế đi, nghe ổn nhờ- "
"namjoon, em đang nói cái gì thế?" giọng nói uy lực của yoongi vang lên, namjoon đứng ngoan ngoãn trước ánh nhìn của anh. thế này cũng ổn chứ? namjoon cứ đứng thế này cũng được. đứng đủ lâu thì hai người kia sẽ đi thôi.
"chỉ là, jungkook sắp đi hẹn hò và em, em chỉ- seokjin mai mối cho em ấy và như thế thật kì quặc bởi vì em-," anh đang nói cái quái gì thế này? "bọn em-" hai người đều nhìn anh khiến anh thấy mình sắp tan ra thành vũng nước rồi chảy xuống rãnh vỉa hè.
"em ấy đáng ra không đi nên hẹn hò với người khác," cuối cùng anh cũng nói ra được một câu hoàn chỉnh.
"ý em là gì?" namjoon không nhận ra nổi ai đang hỏi, anh không thể nhìn vào mắt hai người đối diện, anh thấy mình sẽ bật khóc không ngừng mất thôi. và chúa ơi, namjoon đang mất bình tĩnh? jungkook sắp đi gặp mặt một cậu chàng nào đó, namjoon thì ở đây cuống quýt, trở thành một đống hỗn đỗn chỉ biết lắp bắp trước yoongi và hoseok.
không đúng.
jungkook đáng ra nên ở đây, ngay bên cạnh anh. họ thức giấc cùng nhau, âu yếm trước khi một trong hai người phải dậy làm bữa sáng. jungkook đáng ra không nên chuẩn bị hẹn hò một thằng cha mà namjoon còn chẳng biết. mọi chuyện không nên như vậy.
"em ấy không-" namjoon ngập ngừng, "em ấy không nên hẹn hò một ai khi mà em ấy- " anh ngừng lại một chút, để cho cảm xúc cất thành lời, từng chút từng chút một, "khi mà em ấy đang hẹn hò với em," cuối cùng anh cũng nói điều này, với những câu từ được sắp xếp hoàn chỉnh.
và thật bất ngờ. từng từ từng từ tuôn ra dễ dàng - như đáng lẽ chúng nên được nói từ rất lâu. cả hai người đều nhìn namjoon, còn namjoon nhìn xuống sàn nhà khi nhận ra chân lý. mẹ nó chứ, anh đang hẹn hò jungkook. anh nuốt một ngụm không khí. khoảnh khắc này khiến anh như muốn ngộp thở. như thể có một viên thuốc giải khổng lồ rớt xuống trên người anh... mà chính anh là người thả nó.
anh ngẩng đầu lên nhìn xung quanh để chắc chắn đây là thế giới thật, không phải bất kì giấc mộng nào anh đang chìm đắm. kim namjoon đang hẹn hò jeon jungkook. namjoon và jungkook đang hẹn hò. namjoon và jungkook là bạn trai của nhau. giờ thì anh hiểu rồi, những gì mọi người vẫn cố nói, anh đã hiểu ngay vào giây phút thốt ra lời nói kia. bất kể cảm xúc gì namjoon dành cho jungkook cũng đều LỚN LAO và RÕ RÀNG. cả hai đã bên nhau lâu đến mức chính anh cũng không nhìn thấy suốt chặng đường này là anh và cậu cùng song hành. sao anh không hề nhận ra được cơ chứ?
namjoon không thể tin mình đã mất quá lâu để nhận ra điều này. nó khiến namjoon suýt thì mất đi jungkook để hiểu rằng cậu ý nghĩa nhường nào với anh. có chút rối rắm, có chút ngại ngùng, nhưng mà- jungkook.
jungkook, người đã ở đây ngay từ khi bắt đâu, đã ở bên namjoon suốt quãng thời gian qua, bất kể lúc vui lúc buồn. những chuyện buồn như thể namjoon trượt bài kiểm tra đánh giá học bổng, và rồi jungkook ở đây, sẵn lòng bán đi chiếc piano mà cậu làm việc vất vả mới mua được, để giúp namjoon có tiền trong học kì đó.
jungkook ở đây, sẵn lòng chọn anh, trong bất kì kiếp nào, kể cả khi hai người sinh ra không dành cho nhau. anh nhìn xung quanh căn hộ, thấy cái cây (bên trái căn phòng cạnh chiếc giá treo áo khoác) jungkook mua cho anh trong một hội chợ nhà nông, thấy cái đèn (gần cửa ra vào, cạnh kệ giày) là món quà bất ngờ của jungkook khi anh chuyển về đây, thấy những cuốn sách la liệt trong phòng khác mà jungkook để quên mỗi lần ghé qua.
jungkook, tạo thành bởi tất thảy điều đẹp đẽ trên thế giới này, đã gắn bó với namjoon suốt thời gian qua, bên anh như anh luôn bên cậu.
và oh.
như một tia sáng lóe lên, một chiếc lá bay trong cơn gió thu, một cái chạm tay mềm mại. thật nhẹ nhàng, thật tĩnh lặng. chỉ còn sự im lặng ở lại khi anh minh bạch mọi thứ.
anh yêu jungkook. anh yêu jungkook vô vàn. chẳng có gì đong đếm được, và anh đã yêu cậu bao lâu nay rồi.
jungkook, người khiến con tim anh rộn ràng, khiến anh bình tâm khi mệt mỏi.
jungkook, người khiến nắm lấy đôi tay rủn rẩy khi làm việc quá sức của anh, xua đi sự nhọc nhằn.
jungkook, người mà namjoon nghĩ quá xa tầm với, lại chính là thứ anh cần, là điều anh hằng mong mỏi.
hai người còn lại nhìn namjoon, lông mày của yoongi nhướn cao qua cả đường tóc mái, nụ cười của hoseok rộng mở. đây hẳn là khoảnh khắc trọng đại nhất đời namjoon, ngay lúc này, bất kể chuyện gì đang xảy ra. anh nghĩ đây chính là thời điểm then chốt, giây phút anh nhận ra một điều lớn lao của riêng anh. như một bộ phim tuổi trẻ.
"chết tiệt, em là một gã gay vô dụng." namjoon thốt lên. như có một công tắc bật mở trong tâm trí anh, cuối cùng anh cũng phá đảo hết những mảnh ghép của trò chơi, tất thẩy đều hợp lí.
thật là choáng ngợp, bất kể là cảm giác gì trong lồng ngực anh lúc này, cũng thật choáng ngợp. tất cả hòa làm một. namjoon đưa tay lên che miệng. namjoon ôm trong mình một quả bóng căng tràn cảm xúc anh vừa nhận ra, quả bóng ấy như đang nhảy nhót trong bụng anh cùng những điều anh vừa sáng tỏ.
"cái gì?" yoongi hỏi, đôi mắt buồn ngủ nhìn xuống namjoon.
"hyung." đôi mắt namjoon mở to, anh thấy mình nghẹt thở khi nói lên những xúc cảm này,
"em đang hẹn hò jungkook," anh thừa nhận như thể cuối cùng cũng có thể tiết lộ điều không được cho phép, một điều đã bị chôn sâu dưới tâm khảm.
"yeah?" hoseok hỏi lại, mỉm cười dịu dàng.
"làm thế nào để chắc chắn nhỉ?" namjoon hỏi và thật ra anh cũng chẳng cần kiểm tra làm gì, anh đã biết rõ rồi. anh cảm nhận được nó, anh chỉ hơi sợ rằng sẽ làm mọi thứ rối tinh rối mù lên. tất cả những thứ họ từng trải qua, tất cả kỉ niệm, đều thuộc về họ. jungkook đã nhận ra tất thảy suốt thời gian qua, cậu đã biết chắc cảm xúc của mình cho anh, chỉ có namjoon quá ngu ngốc không nhận ra nó.
"ờ thì, có nhiều cách để em kiểm tra xem có thật là em đang hẹn hò với jungkook không,"
yoongi bắt đầu và ngồi xuống cạnh hoseok. namjoon làm theo, ngồi trước cả hai. hai người trông như cặp cha mẹ đang khai sáng chuyện tình cảm cho đứa con trai mới dậy thì vậy.
"em thường chỉ ôm ấp âu yếm ai mà em thích thôi," yoongi đưa tay lên cằm xoa xoa, muốn trông thật trầm tư và nghiêm túc. namjoon nghĩ về những lần anh và jungkook bên nhau. họ thường xuyên ôm ấp mỗi khi jungkook ghé qua, âu yếm nhau mỗi khi làm tình, và quấn lấy nhau chỉ vì nhớ đối phương. cả hai để bên nhau nhiều thật nhiều.
"nắm tay cũng là một chuyện quan trong đấy" hoseok vừa nói vừa cười. jungkook luôn nắm tay anh bất kể là dù cả hai đang làm gì. jungkook luôn muốn chạm vào anh, bằng cách này hoặc cách khác. hai người đã trao nhau cả vạn cái nắm tay.
"mặc chung quần áo nữa" hoseok thêm vào trong khi bấm tay như đang làm tính những thứ được coi là dấu hiệu của một mối quan hệ. ôi trời ơi. các hyungs của namjoon đã nói điều này với anh suốt thời gian qua.
"và cả việc biểu đạt tình cảm bằng lời nói nữa, cậu biết chứ?" hoseok dường như rất vui vẻ khi vừa giơ tay đếm đếm vừa nói, khiến namjoon khó chịu bởi có hàng tá biệt danh và bao lời tình cảm họ dành cho nhau. chúng rõ rành rành trước mắt anh bấy lâu này, nhưng anh không hề thấy? jungkook đã mường tượng ra tương lai hai người ở bên nhau, đã xúc động biết nhường nào.
và namjoon nghĩ đây là sai lầm thứ nhất: nghĩ rằng những gì anh và jungkook có với nhau chỉ là điều bạn bè vẫn làm. chả có gì bạn bè ở đây cả. chẳng có anh em bạn bè nào hôn nhau như họ sất.
"hyung, em đần quá." namjoon thừa nhận, ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hai người đối diện sau một hồi nói chuyện, mặt anh hơi đỏ lên.
"em- em cần phải bảo với em ấy. em ấy không thể đi hẹn hò với ai khác được," anh tiếp tục cuống quýt, "em thích được đi hẹn hò với em ấy, đấy là điều chỉ riêng tụi em có thôi."
"thế thì cậu nên nói cho em ấy biết, joonie." hoseok nhìn anh, nụ cười nở trên môi.
"trước khi quá trễ và em ấy phải lòng cậu chàng kia," yoongi trêu chọc.
"nhưng mà- nhưng em mới là đối tượng của em ấy, đấy chính là em"
"chứng minh xem nào, seokjin nhắn là họ đang ngồi đợi cậu chàng kia tới đấy," yoongi nói trong khi kiểm tra điện thoại. và nếu câu nói này không làm andrenaline trong người namjoon tăng vọt lên, thì anh không hiểu thứ gì có thể nữa.
"em sẽ chạy sang đấy, giày của em đâu rồi?" namjoon bắt đầu chạy quanh phòng tìm giày. chúng biến đi đâu mất rồi?"
"cái kệ giày kia kìa," yoongi chỉ trong khi hoseok ngỏ lời, "cậu biết đấy, bọn mình có thể chở cậu tới đó"
"anh yoongi lái xe lâu lắm còn cậu chắc chắn sẽ đòi thay thêm một lượt quần áo nữa. với cả, đây không phải là chuyện tớ sẽ tới đó như thế nào."
"ừ, cũng phải."
"mà đây là chuyện tớ muốn tới đó như thế nào, tớ chắc chắn sẽ chạy đến chỗ jungkook trước khi thằng cha ngu xuẩn kia tới, phải không?" namjoon hỏi, vụng về xỏ giày.
jungkook sẽ biết tất thảy, chắc chắn rồi. anh cần phải tới đó trước khi qua muộn.
"joonie, cậu ổn chứ?" hoseok hỏi khi nhìn namjoon cầm thêm cái áo khoác.
sai lầm thứ hai: nghĩ rằng jungkook chỉ là một người bạn. bạn bè sẽ không còn là bạn bè nữa khi họ phải lòng đối phương và namjoon sẽ chẳng phải namjoon nếu như không ở bên jungkook.
thật đơn giản, thấy không, namjoon có thể dễ dàng miêu tả cảm xúc jungkook mang đến cho anh. có thể viết cả chục ngàn cuốn sách, chục triệu bài thơ về jungkook và họ hòa hợp với nhau biết mấy.
"tớ đi đây," anh cầm chiếc điện thoại trên sofa. anh không thể tới trễ, anh cần phải chạy hoặc không thì sẽ muộn mất. trước khi bé con của anh rơi vào tay một kẻ lạ hoắc.
anh không để yoongi và hoseok có cơ hội nói gì thêm mà lao ngay ra cửa. bên tai vẫn vang lên lời dặn nhớ đi đứng cẩn thận và vui vẻ nhé của hoseok.
kim namjoon, lần đầu tiên trong đời, chạy như muốn đặt cược mạng sống. thực ra cũng từa tựa vậy. cuộc đời anh phụ thuộc vào điều này bởi anh cần nói cho jungkook biết anh cảm thấy thế nào. cần cho cậu biết lồng ngực anh như có những bong bóng phập phồng mỗi khoảnh khắc kề bên cậu.
sai lầm thứ ba: mất đến hai năm namjoon mới nhận ra mối quan hệ của anh cùng người bạn thân nhất không đơn thuần như anh tưởng. mất hai năm anh mới biết rằng mình đang hẹn hò cùng jungkook. hai năm với những môi hôn, hai năm với những cái chạm dịu dàng, hai năm trao nhau những ánh nhìn thân mật. anh mải miết chạy, gió lướt qua đôi mắt khiến anh lạnh buốt, namjoon nên dừng lại nghỉ một lát nhưng chuyện này quan trọng hơn.
anh cần nói chuyện với jungkook, cần bày tỏ cho cậu mọi nỗi lòng trước khi sự sợ hãi khiến anh không bao giờ dám làm điều này nữa. namjoon chạy tới tận khi những con gió không làm anh chùn bước nữa, đến tận khi anh chắc rằng anh sắp xỉu tới nơi. anh chạy tới trước cửa căn hộ của jungkook, đập cửa như thể có bầy zombie đang đuổi theo.
và chúa ơi, hi vọng là không ai gọi cảnh sát. anh biết biện minh thế nào với họ đây? thưa chú cảnh sát, cháu vừa có một lời bày tỏ siêu to khủng lồ (1) và tất cả mọi người đều phải biết ạ.
jimin ra mở cửa trong bộ pijama và hình như lại chuẩn bị ngủ tiếp. "hyung? sao thế ạ?" cậu hỏi đầy lo lắng nhưng namjoon không thể đáp lời ngay được. anh ổn, anh chỉ vô cùng mong mỏi được nói chuyện với jungkook thôi.
"anh vào được chứ?" namjoon hỏi nhanh và jimin nhìn anh từ đầu đến chân trước khi lùi lại mở rộng cửa cho anh bước vào. người đầu tiên namjoon nhìn thấy trong phòng khách, không ai khác chính là seokjin đang ngồi trên ghế sofa. anh hẳn là đã chuẩn bị sẵn tinh thần khi mai mối cho jungkook trong khi biết hết tất cả.
"jungkook đâu ạ?" namjoon hỏi và anh nghĩ anh phát khóc mất. mắt anh đã mờ nước do chạy quá nhanh, tay chân thì bủn rủn muốn rời ra.
"jungkook can't come to the phone right now. oh, why? because-"
"hyung." namjoon ngắt lời với một cái lườm.
"được rồi," seokjin ngừng đảo mắt và ngửa đầu ra sau, "jungkookie, ra đây chút được không em?" seokjin gọi và quay ra cười với namjoon.
có tiếng bước chân, "sao thế, hyung?" jungkook hỏi trong khi đi ra từ phòng và chúa ơi, sao lúc nào trong cậu cũng hoàn hảo như vậy được nhờ? mái tóc dài che đi một phần gương mặt, đôi khuyên tai xinh xắn, cơ mà - namjoon nhìn xuống bộ quần áo jungkook đang mặc, cậu đang mặc pijama captain america - bộ pijama captain america của namjoon. dù trông không giống quần áo để đi hẹn hò lắm nhưng mẹ nó chứ, cậu xinh đẹp chết đi được. cậu là thật, namjoon nhìn vết sẹo mờ trên gò má cậu, trái tim loạn nhịp vì tình yêu khiến anh bức bối.
"jungkook!" namjoon suýt thì hét ầm lên, đây là câu đầu tiên anh thốt ra. anh không hề nghĩ mình sẽ làm thế này nhưng anh cần chắc chắn. không thể nói gì thêm nổi đến tận khi jungkook đáp lời. giọng anh nghe thật điên rồ bởi đã chạy một mạch tới đây, không hề ngừng lại để uống nước. jungkook có vẻ bất ngờ, cậu nhìn namjoon như thể anh không có thật và namjoon không thích anh mắt này. anh bước tới gần hơn.
"hyung? anh- anh làm gì ở đây thế?" jungkook trông hơi hoảng loạn và rối bời, cậu nhìn seokjin, rồi lại quay ra nhìn namjoon. cậu có quyền thấy hoảng như vậy, namjoon nghĩ. bởi anh cá rằng trông anh bây giờ thảm lắm, đứng trong phòng khách nhà cậu với đôi mắt trợn to cùng hơi thở hổn hển.
"jungkookie, anh xin lỗi vì đã hành xử như một thằng đần." anh cần nói ra điều này, giọng anh như sắp khóc nhưng anh sẽ phát điên nếu như giữ trong lòng.
"gì ạ?" rồi anh quyết định sẽ nói hết tất cả - bộc bạch hết.
"chúng mình đã hẹn hò bao lâu rồi nhỉ," anh dừng lại, "mẹ nó, khỉ thật," namjoon bĩu môi, cánh mũi phật phồng. anh bực bội chính mình vì đã không nhận ra tất cả sớm hơn. anh thật sự là một thằng ngốc. namjoon nghĩ về những kỉ niệm.
về jungkook thích nhào vào lòng anh mỗi khi thấy nhau, không bận tâm họ đang ở đâu, jungkook nắm tay anh mỗi khi cả hai ra ngoài, jungkook gửi cho anh emoji trái tim mỗi khi nhắn tin, jungkook mang hoa tặng anh và nhìn anh như thể anh là người tạo ra âm nhạc. jungkook ôm anh như thể họ thuộc về nhau muôn kiếp sau và sẽ tìm thấy nhau ngay cả khi lạc mất. tất thảy đều quá nhiều. nụ cười hiện lên trên khuôn mặt jungkook, nụ cười quen thuộc khi hai người bên nhau và chết tiệt namjoon yêu cậu biết mấy, anh thấy mình sắp nổ tung bởi những cảm xúc đẹp đẽ jungkook mang đến cho mình.
"em nghĩ anh biết rồi, anh- anh lúc nào cũng hôn em mà," cậu nhẹ giọng, không muốn phá hỏng khoảnh khắc này nhưng namjoon nghĩ không gì có thể phá được khoảnh khắc thuộc về họ. namjoon bĩu môi, anh biết chẳng công bằng chút nào, "em chẳng nói gì cả", anh chọc jungkook, sát lại gần bên cậu. anh vẫn thấy nghẹt thở ngay cả khi đã ngừng chạy một lúc lâu.
khuôn mặt jungkook ửng hồng, "em không nghĩ em phải nói. em nghĩ- em nghĩ em đã thể hiện rõ ràng rồi," cậu trả lời.
namjoon nghĩ về mọi thứ. những âu yếm, những môi hôn, những lần mặc chung quần áo, gọi nhau bằng biệt danh, những buổi hẹn, và những khoảnh khắc jungkook nhìn anh như thể cậu không dám tin rằng anh là thật, như lòng cậu luôn lo sợ nếu chớp mắt thì namjoon sẽ biến mất và chẳng bao giờ quay về nữa. và mẹ nó, jungkook đã biểu đạt rõ rành rành, namjoon nhói đau khi nghĩ về điều ấy.
"em- em định đi hẹn hò với người khác và anh phát hoảng lên- kookie, anh xin lỗi anh không-"
"em không đi hẹn hò với ai hết, hyung bảo anh ấy muốn sang chơi mario karts" (2), jungkook nghiêng đầu sang một bên như chú cún con ngơ ngác.
namjoon không hề bất ngờ bởi seokjin chính là seokjin và namjoon sẽ không bao giờ biết anh định làm gì. cả hai đều quay sang nhìn seokjin, người đang ngồi trên ghế xem màn tình cảm này trong khi ăn snack khoai chiên.
"hyung, yoongi bảo jungkook định đi hẹn hò, và em đã trải qua quãng thời gian nhận thức sự gay (1) to lớn nhất từ trước tới giờ khi ngồi trên sofa nên em đã chạy sang đây. em còn nghĩ ra tận năm mươi hai cách để xin lỗi jungkook vì không nhận ra tình cảm của bản thân sớm hơn bởi em rõ ràng là một thằng đần và không có ai ở đây đáng tin hết."
"quá hoàn hảo, em vừa tập một chút cardio, vừa có bạn trai, xong rồi nhận ra em gay vì jungkook. em không thể cáu anh vì giúp em hiểu được thứ mà em quá đần để nhận ra." seokjin vừa nhai vừa nói, namjoon không thể không há hốc mồm trước chiến thuật của anh.
"hyung!" taehyung bước ra từ căn phòng khác, một tay cầm tuýp thuốc nhuộm đỏ, tay còn lại cầm chai dung dịch cùng màu. đôi mắt cậu mở to, tóc đang nhuộm dở.
"kế hoạch có thành công không? yoongi-hyung bảo namjoon đã chạy sang đây." nụ cười hình hộp xuất hiện.
jimin đứng sau lưng, thở hổn hển, "hyung, em đã bảo cậu ấy chờ đã rồi nhưng cậu ấy không nghe." jimin mách tội như em bé năm tuổi.
mẹ nó, namjoon sẽ cho họ một trận. anh không biết phải bắt đầu từ đâu nên anh quay sang nhìn jungkook, người đang đứng ngẩn ngơ.
"jungkook," anh nói lại, mặc kệ những người kia, anh sẽ mắng họ (với tất thảy tình yêu thương, đương nhiên) sau khi mọi chuyện đã xong xuôi, "em là bạn trai của anh, và anh là kẻ ngu xuẩn nhất trên đời," anh cuối cùng cũng hiểu, cần phải nói thật to cho mọi người cùng nghe.
"vâng." jungkook lại mỉm cười, "thật vui là anh nhận ra rồi."
"em- em cùng anh hẹn hò- em-" namjoon ngập ngừng, hơi rối bời, "tối nào em cũng gọi điện cho anh, nói chuyện về định mệnh của chúng mình, em hôn anh trước khi đi em, em- chúng mình-" anh kề sát gò má đỏ bừng của jungkook, "chúng mình còn làm tình nữa," anh thốt lên câm lặng. namjoon bực bội liệt kê khiến jungkook bật cười.
"mẹ kiếp," namjoon chừi thề, anh thật sự rất yêu bé con đang đứng trước mặt.
"đây là một câu chuyện dài," jungkook nói khẽ, tay xoa xoa gáy, vừa tranh thủ quay lại nhìn seokjin. má cậu vẫn hơi hồng hồng.
"nên là?" namjoon hỏi lại, thấy trống ngực đập liên hồi. anh chờ đợi.
"hai năm," jungkook còn chẳng phải tính toán, không chút ngập ngừng, "ít nhất thì đó là tính theo lịch của em," cậu cười toe toét, răng thỏ lộ ra cùng đôi mắt tròn. namjoon suýt thì bứt hết tóc trên đầu xuống nhưng anh bình tĩnh, hít thở chậm rãi.
"jungkook, anh yêu em." anh nói ra tất cả nỗi lòng, anh cần phải nói hết.
"anh thật sự yêu em." tựa như một chân lý mới. jungkook kinh ngạc khi nghe những lời namjoon thổ lộ nhưng namjoon không thể ngừng lại được, anh phải bù đắp cho quãng thời gian mình bỏ lỡ.
"hyung," jungkook trông như sắp khóc và đúng là jungkook luôn mít ướt thật, giờ khi cậu rơm rớm nước mắt, namjoon muốn ôm bé con vào lòng.
"từ từ, để anh nói. anh phải nói bởi vì đây là sự thật và bởi anh đã nghĩ về điều này khi chạy tới đây," namjoon dừng lại để hít sâu một hơi, "anh yêu em," anh lặp lại trước khi tiếp tục, dường như anh yêu cái cảm giác được nói hết nỗi lòng, "và anh rất xin lỗi. em khiến sự vụng về khi bên nhau cũng hóa nhẹ nhàng."
anh kéo jungkook sát gần, ôm cậu vào lòng, "anh cuối cùng cũng nhận ra là anh thích được em chạm vào, thích được ôm em, bởi vì đó chính là em, bởi vì những cảm xúc ấy với anh chẳng kỳ quặc chút nào hết. em biến chúng thành những xúc cảm bình dị và có lẽ đấy là lí do tại sao anh không nhận ra rằng tình bạn của chúng ta đã trở thành một điều gì đấy lớn hơn. em luôn khiến anh thấy bình tâm, ngay từ những giây phút ban đầu."
namjoon dừng lại nuốt nước bọt, và anh nghĩ anh sẽ khóc mất, "anh luôn gặp khó khăn khi bắt đầu một điều gì mới nhưng em thì luôn giỏi chuyện này. những cái chạm, những ánh mắt, những nụ hôn, chúng thật thân thuộc bởi đấy là em." namjoon nhìn đôi mắt lóng lánh nước của jungkook, nắm tay cậu chặt hơn, "anh không bao giờ phải nghĩ về chúng mình hoặc chúng mình là gì bởi vốn hai ta đã luôn là 'chúng mình'. bất kể thứ chúng mình có là gì, đều thuộc về chúng mình hết."
và thế, tất cả đều được bộc bạch. tất thảy cảm xúc anh dành cho jungkook, những điều nhỏ bé, những điều lớn lao, những thứ dễ dàng nhìn thấy và có lẽ cả những thứ anh chôn sâu trong lòng. jungkook nhìn anh với đôi mắt nai to tròn và namjoon thấy anh sẽ phát nổ ngay lúc này. chính anh cũng bị cuốn vào cảm xúc của chính mình, bởi việc jungkook đem lòng yêu anh khiến anh vô cùng kinh ngạc. cậu vùi khuôn mặt vào cổ namjoon, rúc vào phần xương quai xanh của anh. cứ đứng như vậy một lúc rồi mới ngẩng đầu lên.
"em nhớ anh, hyung," jungkook nói, vô cùng chân thành. namjoon cắn môi để ngăn mình phát ra những âm thanh kì quặc, "ừ?" anh lau nước mắt cho jungkook.
"vâng, lúc nào em cũng nhớ anh, nhưng lần này em nhớ anh nhiều hơn lúc bình thường."
"anh yêu em nhiều lắm, jungkookie," namjoon nghĩ anh có thể nói mãi điều này. anh cho bản thân mình quyền được ích kỉ trong giây lát khi ôm jungkook trong vòng tay.
"em nhớ anh rất nhiều," jungkook lặp lại, "em yêu anh vô cùng. anh có biết khó khăn thế nào khi không thể nói to điều đấy với anh từng giây mỗi ngày không?"
namjoon bật cười, "em bé tội nghiệp của anh, anh xin lỗi vì để em chờ lâu như vậy," namjoon nói câu này hình như đã là lần thứ mười trong tối nay.
jungkook nhìn anh, đôi má ửng hồng, "em yêu anh, hyung." cậu khẳng định. namjoon nhìn vào đôi mắt cậu, không thể dứt nổi ánh nhìn, "anh cũng thật sự yêu em. anh đây rồi, em có anh rồi."
namjoon yêu jungkook. tựa như việc hít thở vậy, đấy là điều dễ dàng nhất anh từng làm, là điều dễ dàng nhất anh sẽ làm.
namjoon không nghĩ mình là kẻ may mắn. đây không phải là từ chính xác để miêu tả khi nói về người khiến anh cảm thấy như có hằng hà sa số vì tinh tú trong tay.
may mắn nghĩa là mọi thứ đều tình cờ, rằng đáng ra mọi chuyện đã không như vậy.
namjoon không hề may mắn, anh biết điều này. nhưng anh biết rằng bầu trời và mặt đất luôn giao nhau ở đường chân trời, rằng mặt trời chạm vào biển khơi mỗi lúc bình minh, và sự thật là anh không thể gặp ai như jungkook nữa. anh không tình cờ mà gặp được jungkook. một lần nữa, namjoon là kẻ tin vào định mệnh, anh đã trải qua điều này rồi, đấy là điều chân thực nhất anh cất giấu nơi gần với con tim.
bất kể là gì, là định mênh, một cảm giác hay một khoảnh khắc thoáng qua, anh đều tin, anh tin vào điều kỳ dị và cả điều tuyệt vời của số phận. anh biết điều này là thật bởi những điều đã được sắp đặt từ trước, đã tạo ra anh và jungkook rồi mang hai người đến bên nhau. bởi những điều trời định này đã bắt đầu vì họ và sẽ kết thúc cùng họ. và ngay cả khi duyên phận là một từ ngu ngốc, anh vẫn tin anh sẽ gặp và chọn jungkook mà thôi.
một trăm lần, triệu lần, trăm triệu lần khác.
tất cả là ý trời, namjoon nghĩ nhưng chưa từng nói ra vì jungkook dễ xúc động trước những điều nhỏ nhặt.
"ngày hôm nay là của chúng mình, đúng không?" jungkook hỏi với đôi mắt mở lớn mong chờ và nụ cười trên môi.
"ngày mai cũng của chúng mình." namjoon thật lòng, hơi ngập ngừng trước khi nói tiếp, "ngày kia, ngày kìa, ngày kĩa và cả-"
jungkook bịt miệng anh và cười phá lên, tiếng cười vọng quanh căn phòng.
namjoon hôn cậu trong căn phòng khách nhỏ hẹp nhưng giờ tựa như rộng lớn gấp trăm lần. hôn cậu với tất thảy cảm xúc đã nhen nhóm từ trước đây nhưng đến tận giây phút này anh mới thấu hiểu.

Nhận xét
Đăng nhận xét