Chuyển đến nội dung chính

chapter 2: the one where namjoon and jungkook... you know


trời đã tối, namjoon nhận ra khi thấy đèn đường phản chiếu hình bóng của jungkook, ánh điện soi sáng sống mũi và phác lại một phần gò má. khoảng cách gần đến nỗi, anh dường như thấy cả những vì sao lấp lánh trong đôi mắt cậu. 
"chúng mình vào chứ?" jungkook hỏi, chiếc áo khoác namjoon đưa cho cậu hờ hững trên vai. nó rộng hơn vai cậu, namjoon hít sâu một hơi. jungkook biết họ sẽ làm gì nhưng vẫn hỏi để xác nhận, cậu làm mọi điều để thời gian trôi nhanh hơn. 
cậu nhìn namjoon với đôi mắt nai, đôi mắt như thắp lên ngọn lửa trong bụng namjoon, đánh thức con quái vật đang say ngủ. 
"em muốn vào chứ?" namjoon hỏi, anh thích cách đôi má jungkook đỏ ửng và đôi mắt cậu sáng lên mỗi khi mong mỏi điều gì đó mà không muốn đòi hỏi trực tiếp. 
namjoon muốn jungkook nói trực tiếp nguyện vọng của mình, cần jungkook giải thích cho namjoon cậu muốn gì trước khi họ cùng nhau thực hiện điều đó, thiết tha nghe jungkook rành rọt bày tỏ cậu thích điều ấy thế nào bởi namjoon là người duy nhất biết cách biến điều cậu khát khao thành hiện thực
họ cùng đi ăn tối, namjoon trả tiền vì anh đòi làm vậy, và giờ họ đang đứng ngoài căn hộ của namjoon, tựa như có ngọn lửa đang bùng cháy ngày một dữ dội bên trong anh - hẳn là cho đến tận giây phút anh hôn jungkook, môi anh sẽ nếm được tàn tro bên trong lồng ngực mình. 
"joon," jungkook nói, bởi họ đã làm điều này không biết bao nhiêu lần, namjoon đã thuộc lòng tất thảy những tiểu tiết như cái cách jungkook ưm a khi anh hôn vào dưới tai cậu hay cách đôi môi cậu khép mở khi namjoon tạo ra những dấu vết trên đùi. namjoon ngắm nhìn đồng tử cậu giãn ra và mẹ nó. họ đã lâu lắm không làm điều này vì đống bài vở bề bộn rồi bận rộn ở chỗ làm và namjoon nhớ cậu vô vàn, anh thấy mình sẽ chết dần nếu như không chạm vào jungkook.
và giờ thì mọi thứ lại đảo ngược, jungkook nhìn anh như thể anh là kẻ đói khát vạn năm chưa được một bữa no, như thể anh muốn nuốt chửng lấy cậu và chúa ơi, namjoon hi vọng không có ai ở nhà. namjoon luôn đợi jungkook nói thứ cậu muốn nhưng giờ khi thấy jungkook nhìn anh bằng ánh mắt trân trọng, anh chỉ muốn đưa cậu thẳng vào giường mà không ngần ngừ gì hết.
và rồi, namjoon làm điều anh đã làm trong suốt 3 năm rưỡi qua, anh hôn nghiến lấy jungkook khi đè cậu vào cánh cửa căn hộ. có một điều gì như thôi thúc anh yêu thương jungkook bằng mọi cách anh có thể, điều này đã nằm sâu trong tâm trí anh lâu thật lâu.
nếu có gì namjoon mong muốn có thể nhớ tới suốt đời, là đôi môi mềm của jungkook khi chạm vào môi anh. là cách jungkook khẽ rên khi namjoon cắn lấy cánh môi dưới và kéo cậu sát gần hơn. anh khát khao mọi đụng chạm của jungkook. 
phải gần hơn, phải kề cận hơn nữa, namjoon nghĩ nhưng không biết phải làm thế nào. namjoon cần cả hai sát bên nhau bằng mọi giá, cảm thấy như đầu mình sắp nổ tung nếu không thể làm điều này. 
"hyung," tiếng nũng nịu của jungkook sát bên môi namjoon, cậu hít thở mạnh trong khi quấn lấy anh chặt hơn. namjoon 'hửm' một tiếng như đáp lời, anh hôn cậu mạnh hơn bởi jungkook cần phải biết cậu ý nghĩa với anh biết nhường nào. 
"hãy hi vọng là không ai ở nhà, okay?" namjoon thì thầm trong khi đôi môi anh ngậm lấy vành tay jungkook, mút, liếm, hôn và nhả ra. 
jungkook thở gấp, khó khăn, và đầy khát cầu, "em-" cậu rên lên khi namjoon hôn vào cấn cổ xinh đẹp, rải những nụ hôn quanh đấy, "vâng, vâng ạ" jungkook nói gấp, hai tay cậu nâng mặt namjoon lên, kéo sát lại và hôn lên môi anh. jungkook không thể tập trung vào những gì cậu đang nói. 
"chúng mình sẽ thật im lặng, được chứ?" namjoon nói, dừng lại và nhìn jungkook lộn xộn sau những môi hôn dưới tầm mắt anh
"vâng, vâng, vâng, vâng," jungkook trả lời, bật ra những lời đồng thuận như thể vốn từ của cậu chỉ có ngần ấy. 
namjoon lưu luyến dời đôi môi khỏi sự ngọt ngào của bé con, còn jungkook biết đây là lúc để lấy chìa và khóa cửa. anh chờ phía sau khi jungkook quay lại run rẩy mở cửa. cậu bước vào phòng, tay nắm tay cùng namjoon. 
điều duy nhất namjoon làm là đi theo cậu - cũng là điều duy nhất anh đã làm suốt thời gian qua. 
gấp gáp, jungkook đóng rầm cánh cửa phòng ngủ, quên rằng bạn cùng nhà của namjoon có thể đang ở đâu đó trong căn hộ. cậu quay người và lao vào hôn namjoon, như thể đấy là bản năng của cậu, đây tựa như là nơi cậu tạo hóa muốn cậu ở đây, ngay tại đây, trong căn phòng này, cùng namjoon. 
namjoon đáp lại những môi hôn và bầu không khí nóng rực lan tỏa. 
sức nóng thiêu đốt vùng bụng namjoon giờ đã dừng lại. nhưng anh cảm thấy nó đang râm ran trên từng đầu ngón tay, trong lồng ngực, trên đôi môi, và cả ở cậu nhỏ của anh nữa. 
"áo của em," namjoon lắp bắp trong khi vén áo jungkook, thực ra đấy là của namjoon nhưng anh không muốn nói ra, anh thích jungkook mặc nó hơn. 
jungkook gật đầu và ngay lập tức lột bỏ, để lại namjoon đắm mình trong hình bóng của cậu ngay trước mắt. chẳng cần namjoon nhắc, jungkook đã lột phăng cả quần của mình. 

namjoon thấy ruột gan mình như lộn tùng phèo, thân thể anh nóng bừng như có ngọn lửa đang thiêu đốt. và, mẹ nó chứ, jungkook đẹp đến phát điên. anh như ngừng thở khi ngắm jungkook đang hổn hển, chờ đợi anh đến và làm gì đó. 

cậu đẹp đẽ đến vậy, khi hơi thở lộn xộn, namjoon nhìn lồng ngực cậu phập phồng khi hít vào thở ra. đôi môi bị dày vò đến sưng đỏ và bóng loáng mỗi khi cậu liếm. gò má dường như đỏ bừng thêm và vết sẹo trên má cậu xinh đẹp hơn bao giờ hết. đôi mắt to tròn nhìn namjoon và namjoon bỗng muốn khóc. jungkook bộc lộ những cảm xúc bằng đôi mắt, mọi điều đều hiển hiện ra ngay trước tầm mắt namjoon để anh nhìn thấy và chiếm lấy chúng. 

namjoon như đang viết lên một lời tuyên bố, mọi tình cảm ẩn sau lời nói của anh tựa như được giải phóng qua mỗi nụ hôn anh rải lên cơ thể của jungkook. dường như anh có thể tách rời cậu ra thành từng mảnh và rồi lại dán chúng lại, bằng những cái chạm dịu dàng và sự khẳng định trong thầm lặng. đấy hẳn là điều dễ dàng nhất anh từng làm. 

"lên giường nào," namjoon chỉ và jungkook chẳng cần anh nói đến câu thứ hai, cậu đã nằm trên giường của namjoon, cánh tay duỗi thẳng và nhìn anh bằng đôi mắt lấp lánh cùng đôi môi sưng mọng - nằm đó như thể đấy là nơi cậu thuộc về.

namjoon trèo lên giường như khóa chặt lấy cậu, không muốn cậu rời đi, không phải bây giờ, không bao giờ muốn điều ấy xảy ra cả. anh không thể mường tượng một cuộc sống khi họ chẳng bên nhau. cũng không thể nhớ về quá khứ không có cậu ở đó. 

namjoon muốn mọi thứ thật chậm rãi như thường anh vẫn làm, nhưng giờ cảm giác thật khác. jungkook ngước nhìn anh như có điều gì đó, một điều namjoon chẳng thể tìm ra. namjoon hôn cậu như thể anh sinh ra để làm điều đó. những nụ hôn cùng những cái chạm vào da thịt khi môi hai người quấn lấy nhau.

hôn lên vầng trán, hôn lên thái dương, hôn lên mí mắt, cái mũi, đôi môi nơi namjoon dừng lại nhiều nhất. đôi môi anh lướt trên khuôn mặt jungkook như cách lũ ma dọa người trong phim kinh dị (1). hi vọng nhưng đụng chạm từ đôi môi này tỏ bày được những cảm xúc trong anh. 

"hyung," jungkook nũng nịu, cậu nhỏ của namjoon dựng thẳng trong quần, anh biết jungkook cảm nhận được nó khi những tiếng rên vang lên, cậu cố rướn người lên để quấn lấy đôi môi namjoon nhưng anh kéo cậu lại trước khi jungkook làm vậy một lần nữa. 

chiếc dây chuyền hình còi vẫn trên cổ namjoon, nhẹ nhàng cạ vào lồng ngực mềm mại của jungkook. 

"có anh đây rồi," namjoon thì thầm và cúi xuống nhìn jungkook. cậu xinh đẹp biết nhường nào, namjoon nghĩ, thật sự xinh đẹp. đồng tử jungkook mở to và những dấu hôn đỏ hồng rải quanh cổ khi namjoon nhẹ nhàng liếm mút và điều duy nhất anh muốn làm là bật khóc tới khi chẳng còn gì trừ cảm xúc trân quý này đong đầy trong lòng anh. 

anh hôn cậu, đôi môi jungkook hé mở và namjoon chẳng tốn thời gian đẩy đầu lưỡi vào. namjoon hôn cậu đến khi chẳng thể chịu nổi nữa, mới bắt đầu chậm rãi di chuyển những dưới thân thể cậu.

bắt đầu bằng hôn lên cấn cổ, chẳng muốn thiếu một vị trí nào, hôn lên lồng ngực mềm lại, cắn nhẹ vào đầu ngực đã đứng thẳng rồi tận hưởng cách jungkook ưỡn lưng lên rồi rên rỉ

"bình tĩnh nào," namjoon tự nhắc nhở bản thân khi ngắm nhìn jungkook. jungkook luôn đáp lại ánh mắt của anh, không bao giờ tránh né cả và namjoon nghĩ mình chẳng đủ mạnh mẽ để tiếp tục chìm trong đôi mắt cậu. 

namjoon hôn nhẹ lên bụng cậu, muốn ghi nhớ ở đây, để lại một dấu hôn nơi eo trái, nơi mà chỉ họ mới nhìn thấy, nơi mà họ đều có thể cùng nhau ngắm lại lần nữa. 

jungkook thốt lên một tiếng rên, như thể cậu chẳng tập trung nổi nữa khi namjoon quyết định để lại dấu vết trên vùng xương chậu

"xinh đẹp," namjoon ngẩng lên để nhìn phản ứng của jungkook khi được khen, anh yêu cách jungkook rên rỉ và cố chạm vào anh.

jungkook không cần phải nói cậu thích được khen bởi namjoon hiểu rõ cậu như lòng bàn tay, anh biết cách mà cậu đỏ mặt khi namjoon khen cậu làm tốt trên lớp, biết khi thấy cậu hít vào run rẩy và dường như quên cả thở ra khi môi hôn namjoon rời đi. 

"bé con vàng bạc xinh đẹp của anh, tất thảy đều thật đẹp, thật xinh đẹp," namjoon lặp lại như thể cuộc đời anh lệ thuộc vào điều này, hôn xuống ngay trước cậu nhỏ của jungkook và thấy như thể có dòng điện chạy trong người khi tiếng rên của cậu lớn hơn. 

jungkook đã cương, namjoon nhận ra ngay khi anh bảo cậu cởi đồ nhưng cố tình bỏ qua. 

"namjoonie-hyung," jungkook lắp bắp, cố gắng tìm cách để namjoon chạm vào cậu. 

"nói đi," namjoon chờ đợi, muốn nghe những lời này, bàn tay anh chạm lên đũng vùng đã cương cứng. 

jungkook rên lên, "xin anh," cậu nói, "chạm vào em."

namjoon biết cậu muốn gì, anh đã chạm vào cậu cả đêm nay nhưng jungkook muốn được chạm bằng cách mà chỉ namjoon biết, bằng cách mà namjoon đã tìm tỏi suốt những năm khám phá cơ thể cậu.

namjoon gật đầu, "anh đây rồi, để anh chăm sóc cho em," anh hứa. anh cúi xuống, hôn khẽ lên quần lót jungkook. anh biết jungkook vẫn chưa thỏa mãn khi nghe tiếng thở dốc nặng nề. 

"anh cởi quần lót của em nhé?" namjoon hỏi và chẳng nhận ra giọng của chính mình cho tới khi những từ ngữ cứ thế trôi tuột ra khỏi miệng

jungkook gật đầu gấp gáp, "vâng" 

namjoon kéo nó xuống, không muốn tốn thêm một giây nào, không muốn rời tay khỏi bé con đang thở dốc dưới thân mình. 

anh hôn lên dương vật của jungkook thêm một lần nữa, tìm đến hai quả bóng mềm rồi hôn lên một bên đùi trong khi đầu ngón tay cái bấu chặt lấy bên đùi còn lại. 

"anh sẽ chăm lo cho em," namjoon nói giữa những cái hôn, dường như đang nói với chính mình chứ không phải với bất kì ai khác. nói ra và hi vọng mọi người trên thế giới này đều nghe thấy. 

anh sẽ chăm lo cho em, suốt cả cuộc đời này, anh luôn muốn nói vậy. 

anh cắn lên đùi phải của jungkook, mút mạnh và hi vọng để lại một vết bầm đủ lâu để jungkook sẽ run rẩy mỗi khi chạm vào nó. 

"xinh đẹp," namjoon nói giữa những nhịp thở, không thể ngừng việc khen cậu lại, không nghĩ rằng mình có thể dừng lại. anh lùi lại một chút và để lại thêm một dấu hôn ngay dưới cái vừa rồi. chúng thật đẹp trên làn da hơi jungkook, như màu đỏ trộn với màu vàng và nở rộ trên một trang giấy trắng - namjoon luôn tìm cách thưởng thức nghệ thuật dù là ở bất cứ đâu.

namjoon chuyển sang đùi bên kia và bắt đầu hôn mút. jungkook cúi xuống luồn tay vào tóc namjoon giữ anh ở đấy. 

jungkook như thể sắp ngất, cậu hít vào thở ra trong hỗn loạn. 

namjoon làm việc mà anh vẫn luôn làm, rời đôi tay jungkook đang túm chặt lấy tóc mình ra và đan bàn tay mình vào đó, mong mỏi jungkook phần nào hiểu rằng anh sẽ không bao giờ buông tay. 

anh liếm lên vẫn dấu vết ái tình, tự khen thưởng thành quả của mình. không hiểu vì sao, anh ước gì có một chiếc máy ảnh để lưu giữ khoảnh khắc này vẻ đẹp trần trụi của jungkook phơi bày khi cậu ở trên giường, đôi môi thì sưng mọng còn thân thể là hàng loạt dấu hôn ngân. 

"em ổn chứ?" namjoon luôn hỏi, muốn trấn án bé con trước khi tiếp tục, muốn chắc rằng jungkook vẫn ổn. 

"vâng, mẹ nó, hyung tiếp tục đi trước khi em ra chỉ với cách này," jungkook lắp bắp trong khi tay nắm lấy dương vật và bắt đầu tự vuốt ve, dùng chất dịch tiết ra để chuyển động lên xuống. 

"tuýp bôi trơn đâu rồi, bé con?" namjoon hỏi vì lần trước jungkook là người cất khi cả hai làm tình trong căn phòng này. 

"vẫn chỗ cũ ạ," jungkook trả lời, ánh mắt vẫn quyến luyến của namjoon như thể cậu không cách nào dứt ra nổi. 

-

(1) bản gốc là Namjoon's lips linger over Jungkook's like a ghost does in every scary movie. mong mọi người góp ý cho mình để bản dịch hoàn thiện hơn 

namjoon không chịu nổi ánh nhìn này, anh đứng dậy đi về phía ngăn kéo, lấy ra tuýp bôi trơn và bao cao su.  khi quay lại, trước mắt anh là jungkook với đôi mắt nhắm hờ đang không chút kiêng kị mà phát ra tiếng thở dốc. 

"thật là xinh đẹp," namjoon thì thầm, ngắm nhìn jungkook với một bàn tay đang nắm lấy cậu nhỏ còn tay kia đang tự ve vuốt đầu ngực mình. jungkook cắn chặt môi dưới và dường như chẳng thể chú tâm tới bất kì thứ gì khác. tóc mái dài che đi một phần đôi mắt và những chiếc khuyên tai lấp lánh khi ánh đèn bao phủ lên cơ thể cậu.

anh tiến gần hơn tới giữa hai đùi jungkook, ngắm cậu từ phía trên, nhìn cách jungkook mở mắt ra đáp lại ánh mắt của anh, mong mỏi anh sẽ làm gì đó

bỏ tuýp bôi trơn và bao cao su ra một bên, anh lột bỏ chiếc áo chỉ bằng một động tác, namjoon cảm thấy hơi lạnh chạm vào da thịt khiến anh hít vào một ngụm. jungkook nhìn anh, với biết bao trân quý cùng chút hoảng hốt, anh không nghĩ mình có thể thoát khỏi ánh nhìn này. anh thích cách jungkook cười và đây là một bí mật, một điều thầm kín của anh - dành cho cả hai. 

anh rướn người tới, âu yếm một bên má ửng hồng xinh đẹp của jungkook, "xinh đẹp." bàn tay anh vuốt ve vết sẹo của cậu.  jungkook nhìn anh bằng đôi mắt nai, ánh nhìn mà namjoon chẳng thể giải mã. ánh mắt jungkook dính chặt lấy anh, cậu gật đầu chậm rãi như thể bị thôi miên bởi những lời thốt ra từ miệng namjoon. 

thật quá kích thích, namjoon cúi xuống hôn lên đôi môi, hôn cậu thêm lần nữa rồi lại lần nữa, thêm một lần nữa đến tận khi hơi thở của jungkook là thứ duy nhất quẩn quanh. 

"quần của anh," jungkook vừa nói vừa kéo xuống khiến namjoon bật cười. anh nhấc người lên để cởi quần trong lẫn quần ngoài ra. 

"lần trước em bảo em sẽ xé tan nó ra như người khổng lồ xanh ấy," namjoon nhắc lại từng lời jungkook nói trong tiếng cười. 

"hyung," jungkook phụng phịu, "em đã rất hứng tình và giờ em đang cực kì hứng tình đấy, đừng có nói về người khổng lồ xanh không xem sẽ xìu xuống đó." "oh, vậy em có muốn anh nói về iron man không?" namjoon trêu chọc vì jungkook trông gấp gáp biết mấy. "hyung, em sẽ khóc mất." "em lúc nào cũng khóc khi anh làm em, bé con. cái này không phải chuyện gì mới mẻ với anh cả." gò má jungkook đỏ bùng, cậu đánh vào cánh tay namjoon rồi cả hai cùng bật cười.

"trên bụng em, hay làm như thế này?" namjoon hỏi và cuối cùng anh cũng chạm vào dương vật đã chướng đến phát đau của jungkook. môi anh tiếp tục vẽ lên một nụ cười chòng ghẹo. "như thế này đi, em muốn nhìn anh," jungkook trả lời thành thật, và lời hồi đáp này khiến namjoon nghẹn lại, quên hết những lời trêu chọc muốn nói. anh gật đầu và nghe theo mong muốn của cậu. namjoon bôi một chút gel lên ngón tay, nhìn phản ứng của jungkook như bình thường anh vẫn làm. namjoon thích dùng những ngón tay, phần lớn là để giúp jungkook thả lỏng vì bé con thích được yêu chiều như vậy trước khi họ làm bước tiếp theo, còn namjoon thì thích tất cả những thứ mà jungkook thích. gel hơi man mát trên tay, anh mong rằng mình sẽ không khiến jungkook thấy lạnh. anh bóp thêm gel ra tay trước khi giữ chặt lấy eo jungkook để kéo cậu đến gần hơn. "sẵn sàng chưa?" namjoon hỏi. "rồi ạ, hyung." 

namjoon biết jungkook đã sẵn sàng nên ảnh chẳng để lãng phí một giây. anh nhướn lên hôn nhẹ lên môi cậu trong khi chậm rãi nhét một ngón tay vào nơi tư mật nóng bỏng. anh cảm nhận được sự căng thẳng của jungkook trước khi cậu thả lỏng hoàn toàn, giúp namjoon càng dễ dàng đưa đẩy ngón tay trong khi ngắm nhìn jungkook đang mờ mịt vì tình dục. namjoon hôn cậu bởi anh nghĩ, jungkook đẹp đẽ đến nhường này. anh tìm thấy khoái cảm khi jungkook như buông lỏng tất thảy vào giây phút anh đưa nhét thêm ngón tay thứ hai bên trong cậu. anh cong ngón tay, si mê trước cách jungkook nhắm hai mắt và thốt lên một tiếng rên, anh dùng hai ngón tay mở rộng hậu huyệt của cậu, nhìn đôi môi cậu hé mở thành hình chữ o. 

"đẹp quá," anh thấy mình đã nói điều này cả vạn lần, ngay cả khi anh không hề cố ý, những lời tán dương cứ thể được anh thốt ra khi trước mắt anh là jungkook đang mê man vì khoái cảm. anh nắm lấy dương vật của jungkook và bắt đầu vuốt ve lên xuống, sẵn lòng làm mọi việc để jungkook thoải mái và thoải mái hơn nữa. tiếng rên của jungkook vang lên như tất cả của cậu phụ thuộc hết vào bàn tay anh. namjoon rút hai ngón tay ra, cất tiếng hỏi, "em sẵn sàng rồi chứ?" như người đang thi hành nhiệm vụ, anh không muốn lãng phí một giây. anh dừng lại nhìn cậu để tìm một biểu hiện của sự không thoải mái nhưng chẳng thể tìm được bất kì dấu vết nào.

"vâng, làm ơn."

namjoon cầm lấy bao cao su và xé mở, anh biết jungkook đang nhìn anh khi anh vươn người đến lấy thêm gel bôi trơn. anh tiến tới gần hơn cho đến tận khi phần chóp dương vật chạm vào lối vào huyệt khẩu jungkook. anh cảm giác được hơi thở gấp gáp xen lẫn hồi hộp của jungkook vang lên bên tay, ngay cả khi họ đã làm việc này không biết bao nhiêu lần. "anh đây rồi," namjoon trấn an bé con dưới thân, anh nhìn jungkook và ngắm cách mà cậu mong mỏi được nhận thứ mà anh sắp cho vào. anh đẩy người chậm rãi, ngắm khuôn mặt của jungkook thay đổi vì tình dục, anh yêu điều này, yêu việc nhìn ngắm cậu khi hai người làm tình. anh nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ chán nổi. anh dừng lại giữa chừng, hôn lên mũi jungkook, tay cậu nắm chặt ga giường, anh cố ngăn mình không nhét lút cán vào hậu huyệt. hơi thở ngày một nặng nề bao trùm quanh chóp mũi khi anh chờ thêm vài giây trước khi tiếp tục việc dang dở. "mẹ nó," anh lẩm bẩm với chính mình bởi jungkook, sau bao lần ân ái, vẫn mang lại cảm xúc như lúc đầu, - ấm nóng và khít chặt. những suy nghĩ này luẩn quẩn trong đầu khiến namjoon muốn phát điên

"làm ơn, hyungie," jungkook rên rỉ, mong mỏi anh sẽ động, khẩn cầu như thể chẳng mong chờ thêm gì khác. namjoon nắm lấy dương vật jungkook trong tay, vuốt ve lên xuống rồi để dương vật chính mình chìm toàn bộ trong sự ấm nóng của jungkook. hơi thở nặng nề của anh vang vọng khắp phòng xen lẫn với tiếng thở nhẹ của jungkook như một bản hòa ca thật đẹp. anh ước mình có thể đóng hộp tiếng rên của cậu và nghe nó mỗi khi anh nhớ mong. anh không muốn thổ lộ điều này ra, bản thân anh cũng thấy mình ích kỉ biết mấy khi thiết tha một người nhiều đến vậy.

anh chờ jungkook nói với anh rằng có thể động được rồi, anh chờ đợi với hơi thở hỗn loạn cùng bàn tay nắm chặt, anh có thể chờ lời đồng thuận của cậu mãi mãi bởi điều ấy đồng nghĩa với việc anh được ngắm jungkook dưới thân mình như vậy. tiếng trái tim anh đập thình thịch vang vọng bên tai. 

"anh động đi," jungkook thì thầm trong khi điều chỉnh tư thế trên giường, mở chân rộng ra hơn nữa. namjoon rút ra và tiến vào chậm rãi để jungkook quen dần với chiều dài của con quái vật dưới thân mình anh. tiếng rên của jungkook như lời xác nhận khiến namjoon đẩy hông về phía trước. namjoon rên khẽ, tiến lại gần hơn, chống hai cánh tay bên đầu jungkook để ngắm cảnh sắc dưới thân. anh sống cho giây phút này, sống cho cách jungkook mê mẩn những động chạm namjoon dành cho cậu, trầm mê trong ấy mỗi khi cậu có thể bởi namjoon cũng vậy, cũng trân quý cậu hệt như cậu trân quý anh. 

namjoon bắt đầu đưa đẩy với một tốc độ ổn đinh. ra, vào, ra, vào, hít vào, thở ra, tất cả đều là cho jungkook. anh cảm thấy tốc độ của mình ngày một nhanh hơn khi tiếng rên rỉ và thở dốc của jungkook vang lên ngày một lớn. 

"hyung, hyung, hyung" 

jungkook lặp đi lặp lại như đang đọ một câu thần chú - như một kẻ đắm say thứ mà chính mình cũng chẳng rõ ràng. namjoon sống vì những lời này, cảm thấy như mình được tiếp thêm nhiên liệu. 

"anh đây," namjoon lặp lại ngay sau đó, "anh đây, anh đây rồi, anh sẽ chăm sóc cho em," chẳng màng quan tâm đến những lời đang nói, anh cứ để những lời sâu kín tuôn ra, như thể chúng đã in hằn trong trí não anh không biết bao lâu. 

"em bé vàng bạc xinh đẹp của anh," namjoon nói khi đưa đẩy sâu bên trong jungkook. va chạm rồi lại va chạm. chẳng thể tập trung tới bất kì thứ gì khác. muốn dùng tình dục để jungkook trầm luân vĩnh viễn, hi vọng jungkook nhớ những đụng chạm hoan ái này nếu cậu có muốn rời đi, ước ao và mong mỏi jungkook sẽ chẳng bao giờ tìm được một ai như anh.

anh nghe thấy tiếng rên rỉ và khát cầu thêm nữa và nữa, namjoon chẳng hiểu vậy là thế nào. anh không biết là cậu muốn đắm trong dục vọng thêm hay muốn namjoon đi vào sâu hơn. namjoon quyết định làm cả hai. anh đưa đẩy nhanh hơn, mạnh hơn, đôi mắt nhắm lại, gấp rút nói hết cả câu, "anh sẽ chăm lo cho em, cả cuộc đời này." chẳng màng đến việc giữ kín những điều này. 

tiếng rên của jungkook du dương trong căn phòng, như một loại ma âm với đôi tai namjoon. anh muốn tiếp tục làm cậu như vậy, muốn tiếp tục nghe âm thanh đầy ái dục của cậu ngay cả khi hôm nay có là tận thế, như thể đây là lần cuối cả hai triền miên.

"là của anh, là của anh, của anh," 

đây là điều duy nhất jungkook thốt lên. cậu không thể nói thêm gì khác vì namjoon nhấc bổng cậu lên với những nhịp đẩy. cả cơ thể cậu dán lên người namjoon.

hi vọng jungkook sẽ chẳng tìm thấy ai chăm lo cho cậu cẩn thận đến thế này. suy nghĩ ích kỉ này xẹt qua trong đầu namjoon trong giây lát. anh không thể ngăn nó lại được. anh muốn thuộc về jungkook mãi mãi. phải cho cậu tất thảy những gì cậu muốn, phải chăm lo cho cậu, muốn đối xử với cậu thất tốt, namjoon nghĩ, đầu óc quay cuồng. 

hơi ấm của jungkook bao trùm lấy namjoon khi anh cúi xuống gặm nhấm đôi môi cậu, những cử động như muốn xé nuốt jungkook ra làm đôi. mồ hôi namjoon chảy ròng ròng xen lẫn với tiếng thở gấp nhưng anh vẫn muốn chăm sóc cho bé con dưới thân. hơi ấm lan tỏa khắp căn phòng cùng những môn hôn, những tiếng da thịt va chạm dồn dập. namjoon có thể dở tệ hàng tỉ thứ, nhưng riêng việc này? làm cho jungkook thoải mái? chăm lo cho jungkook? đây là thứ đơn giản nhất anh từng làm. 

"giá mà em có thể thấy mình xinh đẹp đến nhường nào mỗi khi bị anh làm thế này," 

namjoon thì thầm, mồ hôi đọng trên trán cùng với những nhịp ra vào đều đặn. "hyung," jungkook rên lên, ánh mắt vẫn dán lên khuôn mặt namjoon, đôi tay nắm lấy dương vật trướng đau và bắt đầu vuốt ve lên xuống. 

"nói đi, em là bé con xinh đẹp nhất." 

namjoon nhìn jungkook chật vật để nói từng lời. thật khó để nói cho đúng nhưng vẫn muốn làm người đang rong ruổi bên trên thỏa mãn. 

"em là bé con xinh đẹp nhất,"

jungkook lặp lại từng lời namjoon mớm cho, khiến namjoon đưa đẩy nhanh hơn, mang cho cậu thêm nhiều khoái cảm hơn. ánh mắt lại một lần nữa giao nhau, namjoon không chịu nổi cảm giác đắm mình trong đôi mắt cậu. hai mắt anh nhắm chặt, tốc độ bên dưới cũng tăng lên. anh mở mắt ra sau vài giây, dưới thân anh là jungkook đang nắm chặt ga giường, những khớp ngón tay cũng dần trở nên trắng bệch như thể vận mệnh của cậu đang bị đánh đu. 

"anh sẽ chăm sóc em," namjoon nhắc lại, cũng chẳng biết tại sao mình cứ nói mãi điều này, nhưng những tâm tư cứ thế tuôn ra. anh gật đầu chấp thuận với chính mình. 

"xin anh," jungkook hổn hển, cố gắng bắt kịp nhịp thở của chính mình, phát ra những tiếng rên và cố đứa tay vén mớ tóc lòa xòa trên mặt. namjoon biết rõ những khoảnh khắc này, thậm chí và vô cùng yêu chúng. phải cho em ấy tất thảy những gì em ấy muốn, phải chăm sóc em ấy, phải mang lại những điều tốt đẹp cho em ấy, anh nghĩ đi nghĩ lại, những con chữ chạy vòng vòng trong đầu. 

"anh sẽ mua cho em cái studio mà em thích," namjoon bắt đầu thủ thỉ bởi anh biết jungkook thích nghe những lời này. tiếng rên của jungkook to hơn, thỏa mãn, tham lam nuốt trọn những lời khen khi namjoon đang đưa đẩy mạnh bạo bên dưới. nói về những chuyện nhỏ nhặt gia đình càng khiến họ hưng phấn hơn khi đắm vào tình ái. 

"vâng," jungkook, bằng một cách nào đó, thốt lên giữa tiếng thở gấp và cơn mê man bởi tình dục

"chỉ cho mình em thôi."

jungkook nũng nịu khi nghe câu này, đôi tay nắm lấy dương vật lên xuống càng lúc càng nhanh hơn. 

"cho em tất thảy," tiếng thì thầm của namjoon vang vọng trong phòng, jungkook rên lên một tiếng sau một hồi kìm nén. namjoon luôn biết jungkook bị kích thích khi nghe những lời tâm tình nhỏ nhặt, namjoon yêu cái cách jungkook đắm say vào viễn cảnh tương lai của cả hai người. 

ah, ah, ah, jungkook rên lên

"hyung, làm ơn," jungkook lắp bắp, đôi tay xoa vuốt dương vật nhanh hơn, cố gắng đạt được khoái cảm.

jungkook rên to khi namjoon chạm vào điểm nhạy cảm, anh cố tình chọc ngoáy vào điểm G, lắng nghe tiếng rên của jungkook ngân nga như tiếng hát. 

"hmm?" namjoon hỏi, bên dưới càng ra vào mãnh liệt hơn khiến jungkook không tài nào đáp lời nổi

"muốn tất cả, chỉ cần được ở bên anh," jungkook nghẹn ngào đáp lại, không quan tâm rằng giọng của mình kì quặc và không thực ra sao bởi vào thời khắc nóng bỏng này, cả hai đều bị dục vọng che khuất và đều muốn đạt cực khoái. 

namjoon biết jungkook sắp ra khi cơ thể cậu run rẩy, bàn tay lên xuống ngày một nhanh trên dương vật, khi cậu lặp đi lặp lại câu hyung. muốn nhiều hơn nữa, và cần nhiều hơn nữa. 

"em tuyệt lắm," namjoon nói và rên to khi bên dưới jungkook bao chặt lấy dương vật của anh, "mẹ kiếp," anh va chạm mãnh liệt hơn, đuổi theo khoái cảm đang ẩn hiện trước mắt. 

"anh sắp ra rồi, em bắn chứ?" namjoon hỏi, nhìn xuống dưới. chiếc vòng cổ hình còi đung đứa trên ngực jungkook khiến anh thấy an lòng, tay nắm chặt lấy đùi cậu. 

"em sắp ra, làm ơn, xin anh, xin anh," jungkook nói gấp gáp trong tiếng thở hỗn loạn.

"anh đây," namjoon lặp đi lặp lại, - bởi đây là những lời nói chân thành, bởi từ đáy lòng này, anh thực sự muốn nói bộc bạch những điều ấy.

"bé con ngoan ngoãn tốt đẹp nhất, bé con vàng bạc của anh," anh vừa nói vừa thúc eo, chạm mạnh, đẩy thật sâu. bởi vì những lời này là thật, những gì anh nói đều là thật. 

"anh hứa, hứa với em, hứa với em," anh dừng lại, mắt nhắm chặt. không hề biết mình đang hứa hẹn điều gì. 

mắt jungkook trợn ngược khi tinh dịch bắn đầy ra lòng bàn tay, trên cả khuôn ngực, một vệt dài trải trên bụng và suýt thì dây ra chiếc còi của namjoon. jungkook vẫn nắm lấy dương vật, nhẹ nhàng ve vuốt sau cơn cực khoái. 

cậu khẽ thút thít khi namjoon rút ra khỏi huyệt khẩu. 

không mất đến một giây, jungkook quỳ xuống. 

"em dùng miệng giúp anh được chứ, hyung?" jungkook hỏi không ngần ngại, cũng thật quá táo bạo nhưng namjoon thì chẳng quan tâm bởi anh đang cứng đến phát điên đi được. anh sắp đạt được cực khoái và jungkook thì vẫn nhìn anh để chờ sự đồng ý. namjoon gật đầu, kéo bao cao su ra và quẳng vào cái thùng rác góc phòng. 

namjoon mê đắm việc ngắm jungkook trầm luân trong dục vọng khi bị mình làm bao nhiêu, thì anh cũng mê việc jungkook dùng miệng mang lại cho anh khoái cảm bấy nhiêu. cậu trông thật xinh đẹp khi ngồi xếp bằng trên giường, hai tay vịn lấy eo namjoon. 

jungkook không hề báo trước mà dùng miệng hàm trụ tất thảy dương vật của namjoon, khiến anh phải hít sâu một hơi. 

"mẹ nó, jungkook," namjoon nói, nhắm nghiền mắt, cố giữ dục hỏa ở yên trong bụng. 

jungkook dùng ngón tay cái bấu lên eo anh, ra hiệu cho anh mở mắt. anh mở mắt ra, nhìn thấy jungkook đang nuốt trọn cậu em của mình. như thảy đây là việc đương nhiên, như thảy đây là thứ sinh ra dành cho cậu. 

đôi mắt jungkook đã mờ nước nhưng không vì thế mà cậu ngừng liếm mút sâu hơn. anh nuốt nghẹn dương vật namjoon, rồi lại nhả ra để hít thở sau đó nhanh chóng mút liếm thêm lần nữa. nước bọt chảy ra ở khóe miệng, đôi môi bị hàm trụ mở to, nước mắt long lanh bắt đầu rơm rớm, gò má ửng hồng. tất thảy đều khiến namjoon không thể kiềm lòng nổi. 

jungkook đặt một tay namjoon lên đầu mình, rồi ngước lên nhìn anh. namjoon gật đầu, hiểu ý, anh túm tóc cậu lên như một chỏm đuôi ngựa, dùng nó để dẫn dắt cậu bé đang nhiệt tình dưới thân. jungkook thật đẹp đẽ, tất thảy khiến namjoon không nói nên lời. anh yêu mái tóc của cậu, và đây là một trong những lý do đó. anh nắm chúng chặt hơn bởi anh biết sau khi cuộc hoan ái kết thúc, anh sẽ luồn tay vào mái tóc mềm này, âu yếm chúng cho đến khi jungkook say ngủ. 

jungkook dùng lưỡi liếm lên phần quy đầu, cố gắng giúp namjoon đạt cực khoái. anh rên lên và nắm chặt tóc jungkook hơn, đưa đẩy đầu cậu ra vào. anh biết mình sắp bắn khi cảm nhận được sức nóng lan dần từ đùi, như thảy có những đốm lửa được thắp lên bên trong anh như những khi anh chuẩn bị kết thúc một buổi tập luyện kéo dài 5 tiếng đồng hồ.

jungkook thích làm việc này. cậu mút, hôn, liếm, ngậm và khiến namjoon rên rỉ. anh sắp bắn, anh sắp đạt được cực khoái. jungkook ngước lên nhìn namjoon với đôi môi sưng lọng, gò mà đỏ bừng ướt át trước khi nhả phần thân của namjoon ra. 

"bắn vào miệng em, hyungie," 

jungkook nói, như thể đang nài nỉ, rồi cậu đặt dương vật namjoon lên lưỡi, đôi mắt như nai con hướng về phía namjoon si mê. 

đây là tất thảy những gì namjoon cần, từng thớ cơ trong anh như co rút, ngón chân cong lại khi dòng tinh dịch bắn ra. anh rên to. dịch trắng tràn trong miệng jungkook, anh nhìn cậu nuốt trọn tất thảy. 

mẹ nó chứ, nhóc con này. 

namjoon để jungkook mút cho anh thêm một lúc, rồi ngăn lại, "được rồi," jungkook miễn cưỡng lùi ra, dùng một tay lau miệng, một tay còn lại quệt mắt để nhìn cho rõ. 

"mẹ kiếp," namjoon thốt lên, thở hồng hộc khi mồ hôi chảy dọc cơ thể, cố gắng thu dọn và đi thẳng đến nhà tắm lấy khăn, còn jungkook thở hổn hển sau một hồi giúp anh mút liếm. mắt cậu nhắm nghiền, trên má và môi vẫn còn ái dịch ẩm ướt.

namjoon tiến tới bên jungkook, lau đi mồ hôi và dịch mật trên gương mặt cậu cùng những vệt trắng rải rác trên bụng trước khi chúng khô lại. 

"đến lượt em dọn mà," jungkook nói trong cơn mơ hồ, giọng cậu mơ màng và rệu rã. 

namjoon mỉm cười, "em có vẻ mệt rồi," anh lau đùi trong của jungkook, tấm tắc trước những dấu hôn mình để lại. namjoon cúi xuống hôn lên chúng một cái và thích thú khi nhìn jungkook rùng mình. 

jungkook gật đầu lười biếng, "lần sau em sẽ làm" 

"ừ, lần sau đến lượt em dọn," namjoon nói theo cậu trong khi đi tới bên kia giường để nằm âu yếm bé con như mọi khi hai người vẫn làm sau khi hoan ái. 

anh hôn lên gáy jungkook, biết rằng cậu sẽ mỉm cười mỗi khi anh làm vậy. 

"may là không có dấu hôn nào trên cổ em hết," jungkook mở lời trước khi cả hai đang nằm im lặng

namjoon cười, "lần trước là lỗi của em nha," anh chối bỏ tội trạng của mình, khiến cho jungkook phụng phịu.

 "anh nói vậy mà được á, em là người phải ôm cái dấu hôn to đùng mà giờ anh làm như anh mới là nạn nhân?" jungkook lườm anh hờn dỗi, tất thảy những hành động của cậu đều vô cùng đáng yêu. 

namjoon cười lớn, "là em đòi đó nha."

"thôi, anh đừng có điêu toa nữa," jungkook chí chóe nhưng hai gò má đã đỏ bừng"à, giờ thì em lại đang ngụy biện cho chính mình à, huh?" 

namjoon cất tiếng trêu, chọc vào mạng sườn jungkook và quan sát phản ứng của cậu. jungkook khúc khích mỗi khi anh làm vậy và namjoon thấy như có một đàn bướm đang vỗ cánh trong bụng mình - luôn là như thế. khoảnh khắc hay người kề bên nhau hoàn mỹ đến mức namjoon ước rằng tất cả mọi thứ sẽ luôn như vậy. 

"ngày hôm nay của anh thế nào?" jungkook hỏi, nhích người lại gần chờ namjoon đáp lời. họ thường nằm bên nhau như vậy. namjoon nghĩ anh sẽ khóc mất thôi bởi ngay cả vừa bị anh làm cho mệt nhoài, thì jungkook vẫn thật xinh đẹp. 

"cũng được, biết sao không, anh đã đi ăn với một nhóc loser" namjoon bắt đầu trêu chọc, "còn phải bao người ta nữa."

jungkook đánh vào tay anh rồi bật cười, "đồ đểu này," namjoon cũng bật cười, kéo cậu vào lòng.

"thế hôm nay em thế nào?" namjoon hỏi, bởi anh thật sự muốn biết cảm xúc của cậu. 

"tốt," jungkook trả lời, "hơn cả tuyệt vời. em chở một anh đẹp trai đi ăn tối và chúng em đều rất vui." cậu mỉm cười.

 "ôi chúa, nó làm anh nhớ tới-" namjoon thốt lên khi nhớ ra mình quên chưa kể cho jungkook về nhầm lẫn khi ở nhà hàng. 

jungkook nhìn anh đầy thích thú và namjoon biết tất cả sự chú tâm của jungkook đều đổ dồn cho anh. 

"okay, em sẽ bất ngờ đấy, anh cũng không tin được là mình quên không kể cho em luôn," anh cười và jungkook cũng cười theo bởi bất kể chuyện gì làm namjoon vui đều sẽ làm jungkook vui. 

cuối cùng anh cũng có thời gian để kể cho jungkook biết những chuyện đã xảy ra mà không bị ai xen vào cả. 

"kể cho em đi, hyung," jungkook háo hức, nụ cười trên môi càng rộng mở. cậu kéo lấy tay namjoon. 

"tháng trước, bạn anh tưởng anh có bạn trai rồi," namjoon mở đầu câu chuyện, "hài hước ở chỗ là chuyện ấy xảy ra tới hai lần," anh khúc khích, vô tình không để tâm tới phản ứng của jungkook khi quá mức cuốn vào câu chuyện mình đang kể, "và hồi nãy, chuyện đó lại xảy ra, bà chủ nhà hàng tưởng em là bạn trai anh." 

namjoon nói xong rồi ngửa đầu xuống gối cười. đấy là chuyện duy nhất anh có thể làm để khiến những lời anh nói không kì quặc. anh không thể chịu được bầu không khí ngượng nghịu khi ở bên jungkook. 

nhưng anh lại không nhận ra rằng bé con, cậu bé sẽ luôn cười vui vẻ khi nghe bất cứ câu chuyện nào namjoon kể, sẽ bật cười trước bất kì điều gì namjoon làm, không hề cười khi nghe câu chuyện này. namjoon không cần nhìn jungkook để biết được rằng có chuyện gì đấy không ổn, anh cảm giác được sự nặng nề đè nén lồng ngực khi căn phòng chìm vào im lặng. 

"oh," jungkook hé môi, tiếng cảm thán của cậu nhỏ xíu, như thể bé con vừa bị ai mắng, như những lúc cậu kể cho anh việc mình bị điểm kém ngay cả khi đã học rất chăm. khuôn mặt nhỏ bé khẽ nhăn và đôi lông mày cũng nhíu lại. 

sự khó chịu như thủy triều đổ ập vào lồng ngực namjoon khi jungkook cứ im lặng mãi. namjoon không biết nên làm gì, anh tiếp tục bật cười, một nụ cười to gượng gạo, chờ mong một tia phản ứng từ người kế bên, 

"kì ghê, ha?" 

dường như những điều anh nói đã làm tổn thương jungkook. anh không biết phải làm thế nào, không biết phải làm như thế nào, không biết phải cứu vãn mọi thứ ra sao. đáng ra chuyện không nên như vậy.

jungkook nhìn anh, sự tủi thân hiện rõ trên khuôn mặt. đôi mắt lấp lánh như cả cả triệu đốm sáng giờ tối đen lại, lờ mờ. 

"vâng, em -"

jungkook ngập ngừng, khuôn mặt trống rỗng, cậu kéo chăn ra và ngồi dậy. jungkook không nói gì hết, còn namjoon thì sợ mọi chuyện sẽ càng tệ hơn. anh không biết mình phải làm gì để bầu không khí tươi sáng trở lại. mọi chuyện diễn ra quá đột ngột. namjoon thường phản ứng nhanh, nhưng giờ anh như kẻ bị mắc kẹt trong cồn cát lún. 

anh giỏi ăn nói, có thể viết ra hàng tá văn thơ, nhưng chuyện này hoàn toàn khác. jungkook nhìn anh như thể anh là kẻ sát nhân, và namjoon không thích ánh nhìn này. sự tổn thương hiện rõ trên gương mặt jungkook khiến tim anh như biến thành một nắm cát vụn. trong đầu anh như vang lên tiếng còi báo động. 

"jungkook," anh nói trong rối bời, ngồi dậy và lặp lại những hành động của jungkook. "em- em nên đi về," jungkook đứng dậy, đi quanh phòng nhặt quần áo. cậu quay lưng về phía namjoon, khiến namjoon không thể nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt cậu từ góc độ này. 

họ vẫn ổn, jungkook đáng ra sẽ ở lại đây, hai người sẽ nằm quấn lấy nhau. họ lúc nào cũng làm vậy, hôn nhau, ôm nhau, và rồi cùng đi ngủ. 

"em luôn ở lại qua đêm mà, chúng mình luôn nằm bên nhau," namjoon nói lắp bắp, bắt đầu cảm thấy hoảng hốt, "với cả hôm nay là thứ sau, mai không phải đi học và em cũng không phải đi làm vào thứ bảy, -" anh tìm tất cả những lí do mình nghĩ ra.

jungkook không dừng lại, cậu đi quanh phòng, namjoon thấy mạch máu trên người mình như tắc nghẽn. cảm thấy nghẹn đắng ở cổ.

"em biết, nhưng mà em - em cần phải làm xong mấy việc ở nhà." giọng jungkook run rẩy trong khi mặc lại quần áo. jungkook không hề quay lại nhìn anh, cậu đi tìm tất, tìm giày, tìm áo. tìm tất cả mọi thứ để khiến bản thân bận rộn thay vì quay lại đằng sau, nói cho namjoon biết điều gì khiến cậu phiền muộn. không giống như cậu thường ngày. bất kể là jungkook cảm thấy ra sao, cậu sẽ luôn nói cho namjoon biết. 

"em chắc chứ? em để mai rồi làm, được không?" namjoon biết giọng nói của anh khẩn khoản đến mức nào, nhưng anh muốn jungkook ở lại. 

"không, em phải làm ngay bây giờ, em nhớ ra sắp đến deadline rồi," jungkook từ chối

"để anh đi với em, em sẽ không phải về một mình." namjoon muốn nói nhiều hơn thế. anh muốn bảo: em đừng đi, em sẽ ở lại cơ mà. ở lại với anh, không có em anh thấy rất trống rỗng. anh thậm chí còn chẳng biết phải ngủ như thế nào trong căn phòng của chính mình khi mà thiếu vắng em. 

jungkook không trả lời, chân đã đeo giày. cậu dừng lại và nhìn xuống sàn, đứng yên một lúc. namjoon gấp gáp nói thêm,"thế để anh tiễn em -"

 "không!" jungkook hét lên, cả hai đều sững người, cậu không hề cố tình làm vậy. cậu nhìn namjoon, môi dưới run rẩy khiến trái tim namjoon như vỡ làm đôi, như thể có con dao đang đâm vào tim anh. 

đáng ra mọi thứ không nên như vậy. "um, chúng ta-" jungkook lắp bắp, không thể tập trung nổi trong khi bước ra cửa, "em - anh nên ở yên trong này, còn em -" cậu mất thăng bằng và vấp vào chân ghế, namjoon ngay lập tức ra đỡ nhưng jungkook giẫy nảy lên như phải bỏng, như tay namjoon chính là lửa nóng. cảm giác đau đớn rõ ràng khi anh thấy jungkook không muốn namjoon gần bên mình. namjoon không biết mình phải làm gì. anh muốn giúp jungkook nhưng cậu không để anh chạm vào. 

"sao thế, jungkook?" namjoon lo lắng, jungkook tiếp tục hướng ra cửa. anh thấy giọng mình run rẩy. 

"không sao, chỉ là - em có việc phải đi, bọn mình ổn mà," jungkook nói, nhưng anh không thể tin những lời này. cậu không hướng mắt về phía anh, chỉ nhìn chằm chằm xuống sàn, tóc lòa xòa che mắt. namjoon phải dừng chuyện này lại, phải giúp cậu bình tĩnh rồi hỏi xem có chuyện gì xảy ra.

 "thế thì làm ơn, để anh tiễn em về," giọng namjoon nghèn nghẹn, anh bước lại gần hơn nhưng jungkook ngay lập tức lùi lại. 

"ổn mà, chúng mình ổn," cậu tiếp tục nói, và namjoon không hiểu ý cậu là gì. họ ổn chứ? sao anh không cảm thấy vậy. 

trời rất lạnh, em thì muốn bỏ đi mà chẳng nói với anh tại sao, namjoon muốn nói những lời này nhưng miệng anh nghẹn đắng. 

"đây," giọng jungkook đầy mỏi mệt và tuyệt vọng, cậu tháo chiếc dây chuyền hình còi trên cổ, "của anh." rồi để nó lại trên bàn, không hề nhìn lại lấy một lần. như không có chuyện gì xảy ra. 

"jungkook." namjoon muốn nói rồi lại thôi. 

"em sẽ gặp lại anh sau, nha?" jungkook không hề đợi anh trả lời, chạy vội ra cửa rồi đóng sầm lại, không hề có một chút hứa hẹn nào trong giọng nói của cậu, dường cậu không hề muốn gặp lại anh. 

namjoon ngồi sụp xuống sàn nhà, cơ thể nặng như đeo đá. anh thấy trái tim chết lặng trong lồng ngực khi nghe tiếng xe jungkook dời đi.

chapter 3

Nhận xét